Trang chủ Văn học Thơ Tuyển tập 10 bài Số 129 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1281 đến số 1290)

Tuyển tập 10 bài Số 129 - thơ Mặc Giang (Từ bài số 1281 đến số 1290)

Đã đọc: 1           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

01.  Hai sắc Bông Hồng

02.  Một đóa Trắng - Hồng

03.  Mỗi Mùa Hiếu Hạnh

04.  Lại thương Xứ Huế !

05.  Trăm cánh hoa cười

06.  Điểm nụ hoa rừng

07.  Giấc dài hoa mộng

08.  Ta là Người Việt Nam

09.  Nước Việt kiêu hùng

10.  Ta mãi đi hoài !

 

Hai sắc Bông Hồng

 

Bông hồng cài áo nâng niu

Tình thương của mẹ yêu kiều ngàn sao

Bông trắng lành lạnh nao nao

Tìm hình bóng mẹ chiêm bao đêm dài

Bông hồng một đóa em cài

Mẹ hiền muôn thuở kết đài thiên thư

Bông trắng ngấn lệ đã dư

Mỗi khi nhớ lại mắt mờ hoen mi

Bông hồng diễm hạnh quá đi

Là cao quý nhất những gì trần gian

Bông trắng mây ngủ trên ngàn

Mây sa đỉnh núi mây choàng biển xa

Bông hồng nồng ấm mái nhà

Thơm thơm nếp một ngọt ngào ba hương

Bông trắng đếm bước vô thường

Hợp tan sóng vỗ trên đường phù sinh

Bông hồng một đóa xinh xinh

Bàn tay em nắm ấm tình mẫu thân

Bông trắng mưa Sở mây Tần

Giọt tan thôi nhé phù vân làm gì

Bông hồng hai sắc thầm thì

Màu hoa tự thể ai vì cho ai

Hồng thời nâng cánh hoa cài

Trắng thời áo đã sờn vai lâu rồi

Hồng thời mỉm nụ trên môi

Trắng thời băng lạnh suốt đời thế thôi.

 

Tháng 8 – 2009

Mặc Giang

 

Một Đóa Trắng - Hồng

 

Một đóa trắng - hồng vạn mến thương

Cho ai còn diễm phúc nghiêm đường

Cho ai thấm lạnh thềm băng giá

Ân nghĩa sinh thành sao trả xong

 

Thân này con có nhớ ơn Cha

Chín tháng cưu mang, Mẹ ấy mà

Đến cả cuộc đời, dày áo não

Trắng - hồng một đóa nghĩa sâu xa

 

Đừng ai để Mẹ mắt sầu vương

Mái trắng của cha đẫm gió sương

Đeo đẳng cỗi cằn vì khổ nhọc

Cho con từng bước giữa muôn đường

 

Sinh, khó vô vàn, dưỡng, khó hơn

Đá kia, nước chảy còn hao mòn

Huống chi, thân thể của Cha Mẹ

Là thịt, là da, có biết không

 

Đừng để một mai hối hận lòng

Ngọn đèn vụt tắt, thế là xong

Trắng - hồng cài áo còn chi nữa

Mây trả phù vân, nước trả sông

 

Trân trọng nâng niu đóa trắng hồng

Sâu hơn biển rộng, cao hơn non

Nặng hơn đeo đá, leo đồi dốc

Muôn một đáp đền chưa hẳn xong

 

Đừng cứ cân đo, đếm một hai

Đẩy đưa nặng nhẹ, chén khua hoài

Mẹ Cha sầu muộn, sao không biết

Đợi chết, lu loa, sương nắng mai

 

Tôi không dám viết cho em đâu

Cả chị lẫn anh cũng lớn rồi

Tôi viết cho tôi từ thuở ấy

Trắng hồng một đóa gởi thiên thu.

 

Tháng 8 – 2009

Mặc Giang

 

Mỗi Mùa Hiếu Hạnh

 

Mỗi Mùa Hiếu Hạnh, Hội Vu Lan

Khắp chốn thiền môn mở đạo tràng

Trên thấu thiên đường, dưới địa ngục

Lời kinh tiếng kệ vọng ngân vang

 

Mỗi Mùa Hiếu Hạnh nhớ thâm ân

Ân Mẹ, ân Cha, ân nghĩa nhân

Cộng lại, lũy thừa, thêm cấp số

May ra, đền đáp một muôn phần

 

Mỗi Mùa Hiếu Hạnh lại thương thưong

Sinh tử băng ngang khuất nẻo đường

Hoa trắng đã mòn trên chiếc áo

Bờ mi nằng nặng Đấng Song Đường

 

Từ ấy, trong tôi hết đóa hồng

Nhìn người cài áo, thoáng xa trông

Đáp đền đâu nữa ân cha mẹ

Xin chắp tay hoa, chạnh nhớ lòng

 

Khói hương trầm tỏa nguyện chân thành

Chư Phật đồng giao cảm chứng minh

Tế độ bi lân tròn hiếu hạnh

Con hiền cháu thảo vẹn ân tình

 

Hết đóa hồng tươi, trắng cũng phai

Chắp tay xin nhận cánh hoa cài

Giọt khô khơi động vành mi khép

Xin hỏi thiên thu bóng đổ dài

 

Mừng ai diễm phúc đóa hoa hồng

Chia sẻ cùng ai hoa trắng bông

Không những trắng hồng trên chiếc áo

Mà thương nhớ mãi nghĩa thù ân

 

Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên

Thắng Hội Vu Lan giải đảo huyền

Cứu khổ hàm linh đăng bỉ ngạn

Sen vàng ao báu hóa hồng liên.

 

Tháng 8 – 2009

Mặc Giang

 

Lại thương nhớ Huế !

 

Xứ Huế, người ta ca ngợi nhiều

Lòng tôi như cũng muốn liu xiu

Loanh quanh đâu đó lần theo bóng

Lẩn thẩn riêng mình đếm quạnh hiu

 

Cố Đô trầm mặc gợn Kinh Kỳ

Núi Ngự, Vân Lâu, nặng ướt mi

Nội Ngoại Hoàng Thành đeo dấu tích

Thời gian loang lổ nét từ ly

 

Sông Hương bến cũ đợi ai về

Một mái chèo khua nước ủ ê

Điệu hát Nam Giao nghe não nuột

Hò khoan đứt nhịp mảnh tình quê

 

Tiếng chuông Thiên Mụ vọng ngân xa

Hỡi khách viễn du có nhớ nhà

Chiếc nón bài thơ chưa viết trọn

Lá me đưa đẩy trĩu la đà

 

Một năm, rồi lại bấy nhiêu năm

Mái đẩy thuyền không gợn biệt tăm

Lặng lẽ đò ngang chìm bóng nước

Hương Giang man mác chở trăng ngàn

 

Cho thương gọi nhớ Huế tôi ơi

Răn rứa mô tê muốn nghẽn lời

Rũ bóng sông Hương tràn cổ kính

Trường Tiền sóng vỗ ngập đầy vơi.

 

Tháng 8 – 2009

 

Trăm cánh hoa cười

 

Hoa cười, ai biết cười hoa

Ươm ươm cánh khép, xoa xoa cánh cười

Trăm hoa khoe sắc xinh tươi

Khắp trên trần thế tặng người nhân gian

Hoa này óng ánh cành vàng

Hoa kia trinh bạch nhẹ nhàng thơm hương

Hoa này chúm chím ven đường

Hoa kia nhoẻn nụ bên nương nắng chiều

Hoa này đón gió cầu kiều

Hoa kia lững thững cô liêu cuối trời

Vườn trần vạn đóa hoa khôi

Kẻo khô khốc đá cuộc đời thế nhân

Nhớ đừng đày đọa phong trần

Hoa tan xác lá cơ cần ai hay

Trời còn lành lạnh heo may

Hoa sao tránh khỏi phút giây não lòng

Xuân thì điểm nụ trổ bông

Hạ nồng, thu tím, hay đông mấy mùa

Nếu mà trời đất không hoa

Người trong nhân thế khép tòa thiên thu !

 

Tháng 9 – 2009

 

Điểm nụ Hoa Rừng

 

Rừng hoang có những cánh hoa

Nở trên phiến đá kết tòa thiên trang

Hoa rừng chớm nụ nhẹ nhàng

Bốn mùa mưa nắng ngỡ ngàng gió sương

Có hoa nho nhỏ bên đường

Lưng đèo trĩu thấp thơm hương xuân thì

Có hoa thạch thảo khép mi

Mành thưa ươm nhụy diễm kỳ hóa công

Suối reo róc rách khơi dòng

Len theo hốc đá thoát vòng truông mây

Trăng sao nhấp nháy hoa này

Tiên bồng thèn thẹn mặt mày hoa kia

Chim trơ cánh vỗ xa về

Chừng quên tổ ấm sơn khê chốn nào

Tình bằng Bắc đẩu Nam tào

Vòng tay vũ trụ khép vào cánh hoa

Trinh nguyên đỉnh núi hoen mờ

Rừng khuya thức giấc sương mơ non bồng

Cảm cơ hoa lá đơm bông

Cho rừng hoang điểm nụ hồng cỏ cây.

 

Tháng 9 – 2009

 

Giấc dài hoa mộng

 

Em đã chọn một nẻo về vô tận

Đường trần gian không đủ lối em đi

Mỗi cuộc lữ nào có nghĩa lý gì

Chấm điểm nhỏ trên hành trình du thủ

 

Em ra đi giữa đêm khuya lặng lẽ

Như sao mờ vụt tắt cuối trời xa

Hòa thinh không tịch biến gởi ngân hà

Buông tất cả một quãng đời ngắn ngủi

 

Thân của em trả về cho cát bụi

Hình hài nào vẽ lại nét chân dung

Cây cỏ kia cô đọng chút hơi sương

Khi đêm xuống thức đêm dài thấm lạnh

 

Đường nghĩa trang, ngày lên khua gió nắng

Mỗi chiều về, lối nhỏ khép hoang vu

Một mình em nghe tiếng nói thiên thu

Gọi tên em ơ hờ rồi bỏ ngõ

 

Một mình em thỉnh thoảng đi đâu đó

Để viếng thăm bóng dáng những thân sơ

Cuộc đời em quả thật như giấc mơ

Hãy nhắm mắt ngủ giấc dài hoa mộng.

 

5am, 14-9-2009

Viết cho những ai :

Trong này, đày ải người tóc bạc

Ngoài kia, lắm mộ tuổi còn xanh

 

Ta là Người Việt Nam

 

Khổ thế, sao nghe cứ hỏi hoài

Ta là gì, vặn vẹo là ai

Nhìn ta không biết, còn vờ hỏi

Mắt nhắm, đầu che, mũ phủ tai

 

Ta, một con người nước Việt Nam

Trước sau như một, sắt son vàng

Muốn đem thử lửa, càng siêu tuyệt

Đêm chiếu long lanh, ngày sáng choang

 

Ta, một người dân nước Việt này

Trời nghiêng, đất lở, không lung lay

Sao dời, vật đổi, không hề chuyển

Xanh, đỏ, thau, chì, chẳng đổi thay

 

Ta dẫu đang mang, hoặc sẽ gì

Việt Nam trước đã, vẫn nguyên xi

Không rao, không bán, không ô nhục

Không cúi, không lòn, không ỉ i

 

Ta, chẳng là gì của nước non

Nhưng ai sỉ nhục, ta ra đòn

Cái mâu, cái thuẫn, ta tung cả

Cái ách, cái tròng, đập vỡ toang

 

Ta, chẳng là gì của núi sông

Nhưng ai xúc phạm đến Cha Ông

Dư đồ một mảnh, ai gây hấn

Sẽ biết tay ta, đừng có hòng

 

Dân tộc Việt Nam, từ một người

Ngàn muôn vạn ức, thế mà thôi

Con tim triệu triệu hòa chung một

Khối khối vung tay, ngạo nghễ cười

 

Thế thì đừng có hỏi leo nheo

Ấm ớ, ta phang cho mấy hèo

Nhũng nhặng, liệu hồn mà cút xéo

Nếu không, hố thẳm khóc lưng đèo !!!

 

Tháng 9 – 2009

macgiang@y7mail.com

 

Nước Việt kiêu hùng

 

Quê hương nước Việt của ta ơi

Tôi sẽ cưu mang cả cuộc đời

Vượt núi băng đèo hay xuống biển

Ba chìm bảy nổi chín chơi vơi

 

Quê hương nước Việt của ta ơi

Tôi sẽ đa mang trọn cuộc đời

Thời thế thế thời trôi thế kỷ

Trầu cay cau đắng vị mềm môi

 

Quê Cha, mang tiếng khóc chào đời

Đất Mẹ, ẵm bồng ướt trũng nôi

Là thịt là xương là máu mủ

Dù cho nay lở lẫn mai bồi

 

Dù sao đi nữa cũng quê hương

Tôi sẽ mang theo khắp nẻo đường

Lấp hố bắc cầu khơi cống rãnh

Vùi chôn đổ nát, vá tang thương

 

Không thế, thẹn thùng với núi sông

Nào Tiên nào Tổ nào Cha Ông

Nào dòng nào giống nào Hồng Lạc

Cội trốc nguồn trành, nước đổ sông

 

Phải thế hay không hỡi Việt Nam

Hỡi ai con cháu giống da vàng

Nào anh nào chị và em nữa

Đừng để nước non thẹn sử vàng

 

Không những ta mang tội Tổ Tông

Mai sau thế hệ đắng cay lòng

Tiền nhân đi trước gây nông nỗi

Cái nhục lều bều ngập núi sông

 

Có nay, mới có những ngày mai

Quá khứ lao linh bóng đổ dài

Khép lại đường hầm bao đổ nát

Một hai ba, quẳng xuống tuyền đài

 

Kinh qua thành bại mới anh hùng

Đất nước này là đất nước chung

Dân tộc này trung trinh bất khuất

Hồn thiêng sông núi rạng soi chung

 

Trong ta, còn mãi tiếng quê hương

Ngoại sạch, nội yên, quét tận tường

Đá tảng, hòn chồng, băng tất cả

Sông sông, núi núi, vẹn đường đường.

 

Tháng 9 – 2009

macgiang@y7mail.com

 

Ta mãi đi hoài !

 

Còn sống đây thì ta cứ làm

Không hề câu nệ những gian nan

Con tim rộng mở trao nhân thế

Hữu ích cho đời chớ thở than

 

Còn sức đây thì ta đắp xây

Tình thương nhân ái mãi đong đầy

Một mai đuối sức đành an nghỉ

Nước chẳng mòn mà đá chẳng lay

 

Hạnh phúc thay phụng hiến với đời

Trần gian đau khổ khắp nơi nơi

Mới cần những người giàu tâm lực

Mang sức bình sinh đi cứu đời

 

Diễm phúc thay cùng sống vị tha

Cơm canh ấm lạnh đến nhà nhà

Ai ai cũng kết dây thân ái

Giới tuyến thành trì sẽ mở ra

 

Siêu tuyệt thay nhân thế thái bình

Hoa Đàm muôn thuở mãi nguyên trinh

Thương yêu hiểu biết hòa chung một

Biển khổ đâu còn dọa chúng sinh

 

Thong dong rảo bước khắp ta bà

Đau khổ nơi nào hãy chỉ ra

Ta sẽ nhanh chân đi đến đó

Niềm đau tan biến kết Đàm Hoa

 

Vì thế nên ta chẳng ngại ngùng

Nghĩa gì vô thỉ với vô chung

Hóa thân cát bụi trêu hư huyễn

Vũ trụ mênh mông, cợt tận cùng

 

Vì thế nên ta chẳng ngại gì

Không ai cản được bước ta đi

Thiên Đường, địa ngục không lằn mức

Thước kẽ vô tâm chẳng vết tì

 

Cho nên ta cứ mãi đi hoài

Muôn hướng ngàn phương để cứu đời

Bốn biển năm châu cùng vũ trụ

Hết đường sinh tử chẳng đầy vơi.

 

Tháng 9 – 2009

 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập