Trang chủ Văn hóa Xuân Một Mùa Xuân Thật Sự Của Chúng Ta

Một Mùa Xuân Thật Sự Của Chúng Ta

Đã đọc: 181           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Trong cuộc sống. Ngày nay, ngay trong những ngày xuân vẫn còn đó đây bao cảnh đời cơ nhỡ, lang thang không nhà giữa trời sương. Với họ mùa xuân không có – nếu có thì đó chỉ là một mùa xuân cơ hàn, một mùa xuân không trọn vẹn. Có thề với họ, sẽ trách “ tết nhứt mà làm chi, ai bày tết nhứt làm chi “ như lời ca hài hước của ban tam ca AVT ngày trước.

        Không nói thì ai cũng rõ về thời tiết và khí hậu Miền Nam, đặc biệt Sài gòn. Nhiều người nói vui  ở đây chỉ có hai mùa mưa nắng, điều đó chẳng có gì sai nhưng nếu cứ vin vào đó mà nghỉ theo lối suy diễn thực dụng thì e rằng chưa đúng lắm. Trên thực tế, với người sinh ra và lớn lên  nơi đây, ai cũng đều nhận rõ sự  thay đổi  theo từng bước chuyển mùa của thời tiết. Một chút se lạnh , cái se lạnh  dù so với người nơi xứ lạnh chẳng thấm vào đâu, cũng đủ làm cho  họ nhận ra có sự chuyển mùa. Người  có cơ địa  yếu  ớt thì sẽ cảm thấy một chút sổ mủi, ho hen. Mùa nằng chuyển sang mùa hạ cũng thế, người  Miền Nam rất dễ nhận biết qua nhiều điều kiện sinh học,  và môi trường chung quanh. Thí dụ tiếng cóc kêu trong hang khô khan, dân gian gọi là “cóc chậc lưỡi” thì đó là báo hiệu của những trận mưa rào. Tiếng chim cu kêu  cũng làm   lòng người nôn nao rộn rả khi biết mùa xuân đã  vừa về  bên mái hiên nhà.

       Những  tín hiệu thời tiết đó, những  thanh âm  chung quanh, hằng bao nhiêu  thời gian tích tụ được để ông bà ta đúc kết nên  và  xem đó là sự chuyển mùa  được báo trước.

       Nhưng , vẫn có những tín hiệu  báo trước tương tự như thế mà sự chỉ định lại rộng nghĩa trong bao la, không hằn chỉ dừng lại hay gói gọn  trong một mùa cô đọng. Vì nội hàm mang nghĩa rộng bao la nên người ta mang  ý nghĩa  đi khắp muôn nơi, ghé lại bất kỳ bờ bến của cuộc  trần gian nào. Dù ngay giữa mùa hạ khô cằn nắng cháy mà đi nói về mùa xuân; đang lúc  có chuyện không vui mà nói về mùa xuân, nói về hoa mai, thậm chí trên giường bệnh  mà nói lời của mùa xuân..v…v…thì  khi đó mùa xuân, mùa hạ sẽ không còn là mùa xuân mùa hạ nữa.

                 Nhắc đến đây trong chúng ta ai lại chẳng nhớ về Mãn Giác Thiền Sư ( 1052 – 1096 ). Ngài đã làm được những điều trái khuấy ấy nhưng lại được muôn đời sau ca tụng, thậm chí mỗi độ xuân về còn trích  bài kệ “ Cáo Tật Thị Chúng “ ấy ra là câu chúc !

                Vấn đề ở đây là chuyện con người tự tạo ra khái niệm, rồi vin vào đấy đặt tên  cho từng  cái vốn không thật có, rồi gọi đó là mùa xuân, kia là mùa hạ, mùa thu, mùa đông, để rồi cũng tự chính mình  gieo sầu chuốc thảm hoặc giả bộ cười tươi hân hoan trên trên chính tác phẩm của mình ! Mùa xuân – hoa mai của Mãn Giác Thiền Sư đâu có nằm trong  phạm trù nhỏ hẹp đó! Mùa xuân của Ngài nằm ở những lời dạy về sanh lão bệnh tử, về những chân lý vi diệu  mà xưa kia đức Thế Tôn đã từng  khuyến hóa. Mùa xuân của Ngài được  bay đền từ thân xác vô thường này, từ  nơi giường bệnh, từ  những lời   khuyên dạy chúng  đệ tử noi theo chân lý Phật Đà mà hãnh tiến. Có hay không những mùa xuân kỳ lạ như thế ? Sao lại không! Đó mới chính là mùa xuân thực thụ và miên viễn, mang đầy đủ ý nghĩa nhất mà lâu nay trên các văn đàn về chủ đề mùa xuân chưa từng được  thấy nhắc đến.

              Mang những ý nghĩa thâm sâu  lời dạy về mùa xuân ấy vào trong cuộc sống, chúng ta sẽ  thấy  nơi nào, lúc nào cũng là mùa xuân rạo rực , đáng sống  và hân hoan biết bao. Chư Tổ sư ngày trước cũng từng khắc chữ TỬ trên trán để  luôn nhắc nhở chính mình về một cuộc đi về tất yếu khi còn sống trên đời. Sống hết mình, lạc quan, yêu đời và sống sao cho đáng sống. Một mùa xuân trên giường bệnh , một cành mai lấp ló ngoài sân của Mãn Giác Thiền Sư  há chẳng là một viễn cảnh tươi sắc, rực rở của một mùa xuân bất di dịch ngay từ trong  nội tâm trần tục này ?

             Thú thật, người viết và gia đình từng trải qua những giai đoạn thiếu hụt tư bề, trong đó có những mùa xuân không áo mới, không  hoa khoe với sắc với chung quanh. Để rồi trong những lúc ấm no sum vầy, xuân về tết đến  tràn ngập niềm vui, hình ảnh những mùa xuân  không vui ấy  lại cứ hiện về. Phải chăng có cái không vui đó  mình mới tấm thía  được trọn vẹn niềm vui hôm nay ? Vậy thì  mùa xuân  trong nghèo túng có khác gì với  mùa xuân  lúc áo mũ xênh xang  hay đó cũng chỉ là  lớp màng sương của ngoại cảnh bôi phớt nhẹ vào  mảnh đời ta một chút nhợt phai ? Chính  ngoại cảnh chung quanh và những thôi thúc của của cuộc sống thực dụng  đã thúc đầy  lòng tham chúng ta  phải đi tìm  cái gọi là  một mùa xuân trọn vẹn, hân hoan và hạnh phúc nhất. Nhưng để trả lời  mùa xuân hạnh phúc, trọn vẹn là như thế nào thì không phải ai cũng  lý giải được.

                    Trong cuộc sống. Ngày nay, ngay trong những ngày xuân  vẫn còn đó đây  bao cảnh đời  cơ nhỡ, lang thang  không nhà giữa trời sương. Với họ mùa xuân  không có – nếu có thì đó chỉ là một mùa xuân cơ hàn, một mùa xuân không trọn vẹn. Có thề với họ, sẽ trách “ tết nhứt mà làm chi, ai bày tết nhứt  làm chi “ như  lời ca hài hước của ban tam ca AVT ngày trước.

                     Vậy thì mùa xuân của chúng ta có thực sự có hay không  và sẽ làm gì  khi mùa xuân ấy đến ?

                    Đơn giản thôi, trong lòng  của chúng ta, những người con Phật  đã có sẵn  những mùa xuân bất tận. Khi bộc lộ ra ngòai ấy là để chúng ta tùy thuận với thế nhân, chấp nhận  mùa xuân một chiều với những lời chúc có cánh, bỏ qua những sinh già bệnh chết một bên, những yếu tố làm nên cuộc sống và làm nên mùa xuân !

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập