Trang chủ Văn hóa Vu Lan bồn Mẹ là cô giáo

Mẹ là cô giáo

Đã đọc: 1           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Mẹ yêu con, vì khi đến trường con chẳng bao giờ gọi mẹ là mẹ, mà gọi mẹ là cô giáo.....

Mẹ yêu!...

Mẹ  - cô giáo của con.

Ngày ấy, con là một đứa bé gầy còm khó ăn, sợ uống sữa…nói chung là một đứa bé suy dinh dưỡng. Sau giờ tan học, mẹ tất tả đạp xe cả năm sáu cây số về nhà với giỏ xách thức ăn vừa mua vội vàng trên phố nhỏ.

Mẹ thương con, vì con không ăn uống dễ dàng nên cực công chế biến thức ăn giàu dinh dưỡng. Con nhớ mãi những bữa cơm trưa, mẹ ăn vội vàng vì phải lo cho con no bụng, rồi mẹ lại kẻo kẹt trên chiếc xe đạp cũ kỷ chạy ngược về trường cho kịp buổi dạy chiều.

Mẹ yêu con, vì những buổi chiều đi học về mẹ rất nhớ con, mẹ ôm liền lấy con và hôn lên má, lên tóc .. và thương cái mùi đặc biệt của đứa con nghịch ngợm đầy mồ hôi mà đi xa  nhưng mẹ vẫn nhớ.

Con cứ tự hỏi “Sao mẹ yêu con thế mẹ nhỉ!?”

Mẹ yêu con vì con là con của mẹ, vì mẹ là mẹ của con, vì con là cả một gia tài của cả đời mẹ. Có phải chỉ đơn giản thế không mẹ nhỉ ?

Mẹ thương con, vì con là con gái, vì con sẽ lập gia đình về nhà người ta và con phải xa mẹ…phải không mẹ?

Thật nhiều, nhiều lý do để mẹ yêu con. Mẹ ơi!...

Con còn nhớ có đêm hai mẹ con vật lộn với bài toán khó, với bài văn hóc búa và cả với những bài tập khâu nút áo, may áo gối … chuẩn bị cho con ngày mai đến lớp. Con tự nhủ, phải chuẩn bị chu toàn bài vở, phải học giỏi, phải ngoan ngoãn lễ phép…nói chung cái gì cũng phải nhất, …nhất, và nhất cho mẹ vui vì mẹ là cô giáo. Có những hôm con thấy mẹ vui hẵn như chưa bao giờ vui như thế khi con khoe bài toán con học được điểm mười, chữ viết được cô giáo khen là đẹp…

Mẹ yêu con, vì khi đến trường con chẳng bao giờ gọi mẹ là mẹ, mà gọi mẹ là cô giáo. Có lần mẹ hỏi tại sao gọi mẹ như thế, con chỉ cười bẽn lẽn rồi ghé vào tai mẹ thì thầm "Con yêu mẹ, con thích gọi mẹ là cô giáo vì “Mẹ - cô giáo dễ thương quá”. Và vì… đêm qua con thấy cả nhà đã ngũ say mà mẹ còn soạn giáo án” . Phải không mẹ?”

Con yêu mẹ!

Vì mẹ là mẹ của con,

Vì mẹ là cô giáo,

Mẹ yêu con, mẹ đã dạy con sống với tinh thần đạo đức tâm linh, đưa con đến chùa quy y Tam Bảo, mẹ con biết cách ăn ở hiền thiện, làm hành trang bước vào đời một cách tự tin và vững chãi. Công ơn mẹ thật vô bờ bến.

Mẹ thương!...

“Nuôi con mới biết sự tình

Thầm thương cha mẹ nuôi mình khi xưa"

Bây giờ con đã hiểu sự hiếu thảo của con cái là niềm hạnh phúc lớn lao nhất của cha mẹ khi tuổi đã xế chiều. Đối với mẹ bây giờ, các nhu cầu về đời sống vật  chất có thể nói không là quan trọng nữa, điều mang lại hạnh phúc nhất bây giờ với mẹ chính là là niềm vui tinh thần khi được vui vầy bên đàn con cháu ngoan hiền, gia đình hạnh phúc…

Mẹ nhỉ?...

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (2 đã gửi)

avatar
giang 19/07/2011 19:18:58
Quả thật:
Cha mẹ là thầy cô đầu tiên trong cuộc đời; gia đình là lớp học đầu tiên trong đời người...
Chúc tác giả luôn hạnh phúc bên mẹ.
avatar
lan 19/07/2011 19:21:41
Hồi nhỏ mình học trường mầm non cô giáo dạy:

" Lúc ở nhà Mẹ cũng là cô giáo
Khi đến trường cô giáo như Mẹ hiền.."

Cảm ơn BBT đã giới thiệu bài viết
tổng số: 2 | đang hiển thị: 1 - 2

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

1.00

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập