Trang chủ Văn hóa Vu Lan bồn Tiếng Lòng Mùa Thu

Tiếng Lòng Mùa Thu

Đã đọc: 3526           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Một chim nhỏ đứng rung rinh cành liễu

Dớn dác nhìn bốn hướng để tìm bay

Khí trời chuyển, mây la đà nặng trĩu

Gió ùa về - thêm những lá vàng bay.

 

Một dải mây vắt ngang trời trắng lạnh

Một mầm non thiếu nước mấy ngày rồi?

Một trang Kinh ai bùi ngùi không gấp?

Một tình thiêng quằng nặng kẻ đơn côi.

 

Tần ngần hái vào tay thêm tờ lịch

Thu về chăng? Vu Lan đến kề ngày?

Xa Mẹ rồi, con đâu còn tha thiết

Chỉ muốn quên, mặc thời tiết vần xoay.

 

Mẹ ơi !

Thu trêu chọc hồn con thêm lưu lạc

Đang chơi vơi tìm bóng Mẹ năm nào

Ôi ! Thu xưa, khi hoa hồng nở ngát

Là nụ cười chan chứa đượm trên môi !

 

Con nhớ lại tháng ngày con bên Mẹ

Thuở hoa niên con hạnh phúc thật nhiều

Không giây phút Mẹ xa rời con trẻ

Con yên vui trong lòng Mẹ thương yêu

 

Khi con khóc Mẹ dỗ dành dịu ngọt

Khi con cười Mẹ âu yếm lung linh

Lời Mẹ nói, tiếng Mẹ ru êm ái

Thấm trong con, chan chứa mãi ân tình.

 

Có những buổi con ở nhà  trông đợi

Mẹ tảo tần lo đi chợ, lên nương

Mỗi lần về, Mẹ cho con áo mới

Đền bù con với củ bắp, cục đường…

 

Đêm từng đêm con no tròn giấc ngủ

Hồn phiêu du cõi thực lẫn thần tiên

Được gói trọn trong vòng tay ấp ủ

Trong trông nom trìu mến của Mẹ hiền.

 

Khi lớn lên con theo chân của Mẹ

Cùng làm nông ở Trại đất, ruông vườn

Mẹ cùng con quên trăng tà, bóng xế

Quên nhọc nhằn, quên chật vật, bi thương,…

 

Có những lúc cuộc đời xô con ngã

Con tìm nương nơi che chở Mẹ hiền

Có những lúc con mừng vui rộn rã

Mẹ tươi cười, vui lại được nhân lên.

 

Có những lúc xa nhà lên Tỉnh học

Con băn khoăn lòng nhớ Mẹ thật nhiều

Đêm năm canh con trở mình trằn trọc

Mong ngày về thăm lại Mẹ thương yêu.

 

Khi lớn lên, con tìm đường học Đạo

Kiếu mẫu từ, con xin phép xuất gia

Mẹ trầm ngâm giấu buồn thương ảo não

Để cho con đủ ý chí chia xa.

 

Những canh khuya tại Nguyên Thiều Tu Viện

Nhìn Quan Âm, con lại thấy Mẹ hiền

Hình ảnh Mẹ vẫn luôn luôn hiển hiện

Nhắc nhở con lo tu học cần chuyên

 

Ôi lòng Mẹ như đại dương vô tận

Thật bao la thăm thẳm chẳng bến bờ !

Mẹ chịu đựng gian lao và lận đận

Trong cô đơn để con thỏa ước mơ.

 

Duyên đưa đẩy con càng đi xa Mẹ

Vào thành đô rồi xuất ngoại du phương

Biết bao bận Mẹ tiễn đưa con trẻ

Con ngậm ngùi nhìn tóc Mẹ pha sương…

 

Trải bao năm học tu nơi Xứ Phật

Mỗi bước đi lại nhớ bước chân xưa

Mẹ lại đến như là mơ, là thật

Con đường làng Mẹ dìu dắt sớm trưa.

 

Lúc Mẹ đau, con trở về bên Mẹ

Để cận kề chăm sóc bệnh bên giường

Được bên con, Mẹ quên đau cắn xé

Âu yếm nhìn người con trẻ yêu thương.

 

Những tháng cuối, Mẹ cùng con sang Ấn

Hai Mẹ con kề cận để cùng tu

Con học hành, Mẹ tinh tiến công phu

Sống an lạc đền bù thời xa cách.

 

Nhưng Mẹ lại vì con mà quyết định

Trở về quê lúc bệnh đã ngặt nghèo

Mẹ ngại rằng con phải vướng bận theo

Con xao lãng không vẹn tròn việc học

 

Ngày ra về tại Đề Ly Mẹ khóc

Trong lòng con đầy tang tóc phân ly

Cả đêm con nhìn những chuyến bay đi

Mẹ ơi, Mẹ ! Còn mong gì gặp lại?

 

Bệnh trở nặng, không thể chờ con mãi
Nơi quê hương, Mẹ giã biệt cõi đời

Nghe hung tin, con se thắt nghẹn lời

Ngày đánh dấu cuộc đời con mất Mẹ.

Vu Lan đến gợi nỗi lòng con trẻ

Nén tâm hương con lạy Mẹ chứng minh

Con nguyện cầu Mẹ thoát khổ tử sinh

Về Cực Lạc hưởng an vui miên viễn.

 

Bao tình cảm, bao yêu thương quyến luyến

Tất cả thành kỷ niệm sống trong con

Con nguyện rằng khi hơi thở vẫn còn

Sống xứng đáng là người con của Mẹ. 

Cảm tác dâng Mẹ trong  Mùa Vu Lan

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập