Trang chủ Văn hóa Vu Lan bồn Tình yêu thương đầu đời

Tình yêu thương đầu đời

Đã đọc: 4094           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Gia đình yếu tố quan trọng nhất đời tôi, lúc nào tôi cũng phải đặt trên hết mọi thứ và không có gì lay chuyển được, đúng như luật lệ xã hội nơi tôi lớn lên kỳ vọng.

Kinh nghiệm về tình yêu thương đầu đời, khi ta nhập vào cuộc hành trình trên trái đất này, là tình yêu thương gia đình. Tình thương đó bắt đầu, bằng sự  gắn bó có tính cách bản năng giữa cha mẹ và con cái. Sự quan tâm, cử chỉ âu yếm và những tình cảm khác, vun bồi cho sợi dây đó thêm bền chặt .

Rồi  tình thương đó phát triển  lớn thêm bao trùm cả tình thương anh em, người thân thích,bà con ruột thịt của mình.

 Tôi lớn lên ở Sri lanka, nơi con trẻ luôn được yêu thương, bảo bọc. Tình thương đó cũng không hề thay đổi ngay khi tôi đã trưởng thành. Khó ai nhận  ra sự thay đổi nào trong tình thân thiết đó, và nó được kéo dài cho đến ngày nay.  Đó là phong tục Phật giáo của dân tộc tôi.

Tôi nhận thấy trong các nước phát triển như ở Tây phương thì hoàn toàn trái ngược  lại.  Ở đó người ta cho rằng khi con cái đã đủ tuổi trưởng thành, con cái phải tự lập, phải tự lo cho bản thân. Do đó liên hệ gia đình thường bị giới hạn,  đến chỉ còn là những cuộc thăm viếng, thỉnh thoảng hay tệ hơn, những cú điện thoại. Một điều dễ thấy nữa là lớp con cháu khi lớn lên không có sự kính trọng đối  với thế hệ cha ông. Cách hình thành xã hội  của họ không cho phép họ làm khác hơn.

Sự khác biệt giữa các xã hội Tây phương và xã hội nơi tôi trưởng thành rõ nét hơn,  khi có lần tôi được có mặt trong một lớp học với nhiều thiếu niên Mỹ.

Khi còn nhỏ, tôi thường quì  xuống cúi chào cha mẹ trước khi vào giường, các anh chị em tôi cũng làm thế. Và  chúng tôi có lý do để  làm thế Chúng tôi nghĩ rằng cha mẹ là người lo chota thật chu toàn, từ tấm bé. Họ nuôi nấng,  cho ăn cho mặc chăm sóc tình cảm chúng  ta. Dành cho ta những tình cảm nồng ấm và luôn nâng đỡ ta. Khi chúng ta vui chơi hay học hành, họ phải làm việc cả ngày vất vả để nuôi dưỡng chúng ta.

Khi tôi nói đến chuyện này  trong lớp học đó, rằng tôi lạy chào cha mẹ mỗi ngày,  một thiếu niên  đứng dậy hỏi tôi rằng, có nên cúi lạy không, nếu cha mẹ  đó không tốt. Khi tôi trả lời : có.

Anh ta rất ngạc nhiên và bảo rằng cha mẹ  phải cư xử tốt mới đáng được kính trọng. Lần này thì đến lượt tôi là  người ngạc nhiên. Vì  tôi đã được dạy rằng con cái không  được quyền phê phán cha mẹ.

Tôi giải thích rằng,  tình thương yêu, kính trọng cha mẹ của tôi dựa trên lòng  biết ơn sâu xa. Trước hết là cha mẹ tôi đã cưu mang tôi chín tháng trong bụng, rồi phải chịu đau đớn khi sinh tôi ra,  rồi công sức của cha  và mẹ, mỗi ngày vất vả nuôi tôi lớn lên. Theo tôi nghĩ, không có cha mẹ tốt hay xấu chỉ là họ chỉ có thể làm được đến thế , dù  đã cố gắng hết sức mình trong hoàn cảnh của họ. Ngược  lại điều đó cũng đúng đối  với con cái.

Chúng ta thường kết tội người khác dựa trên những thước mực của sự hoàn hảo.

Mỗi gia đình đều  có những hoàn cảnh riêng, cũng như nhân loại trên thế giới có ai giống ai đâu. Không có gia đình nào là toàn hảo, cũng như không có cá nhân nào là hoàn toàn. Giữa những thăng trầm của cuộc sống, ta phải chấp nhận những thiếu xót thôi.  Đối với gia đình tôi cũng thế. Tôi đã sống trong kỷ luật khắt khe của cha mẹ, có lúc tôi nghĩ là tôi không chịu nổi và đã thù ghét nó thậm tệ, nhưng sau này tôi nhận ra chính những kỷ luật đó đã giúp tôi  trở nên một người hữu dụng hơn.

Gia đình  yếu tố quan trọng nhất đời tôi, lúc nào tôi cũng phải đặt trên hết mọi thứ và không có gì lay chuyển được,  đúng như luật lệ xã hội nơi tôi lớn lên kỳ vọng.

Gia đình đã cho tôi sức mạnh,  đã bảo bọc, chu toàn mọi nhu cầu của tôi.

Nhưng cũng như tất cả mọi thứ khác trên đời, ta không thể đòi hỏi gia đình

Mình hoàn toàn. Ta cần phải biết ơn, cho dù gia đình chỉ giúp ta những nhu cầu tối thiểu để sinh tồn. Trong một thế giới mà chỉ cần sinh tồn cũng không phải là điều dễ thực hiện.

Vì thế, hãy bắt đầu bằng cách chấp nhận  chính chúng ta, với những gì chúng ta có, và cũng chấp nhận những người thân quanh ta như thế.

Nếu có những hiểu lầm , buồn phiền trong gia đình với cha mẹ, anh chị em, hãy tha thứ cho họ, tha thứ cho ta. Hãy tỏ ra hiểu biết hơn , hãy có tâm từ với họ. Rồi thì bước tới,  hãy để chuyện quá khứ qua một bên. Cha mẹ cũng như con cái,  đừng để mình trở  thành nạn nhân của những chuyện đã qua,của những quá khứ đau khổ.  Đối với vấn đề này Phật giáo đã khuyên tất cả những người con phật rằng : Ở đây, ngay lúc này. Có nghĩa sống trong giây phút hiện tại , ngay thực tại   này.

Tất cả mọi thứ khác, quá khứ hay tương lai chỉ là những mảnh chắp vá của vọng tưởng.

Bước tới trước và hãy tự nhắc nhở mình về những mất mát  mình phải chịu với một cuộc sống thiếu tình thương yêu . Trái lại nếu chúng ta biết yêu thương nhau vô điều kiện, thì thế giới này sẽ hạnh phúc tuyệt vời biết bao.  /

 

(  Trích dịch to love is to be free   )

                                                                            Phật tử : Ngọc Chơn  

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập