Trang chủ Văn hóa Vu Lan bồn Chợt nhớ mình cũng đã mất Mẹ!

Chợt nhớ mình cũng đã mất Mẹ!

Đã đọc: 719           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

                 Bận bịu với  những lo toan Phật sự, những vần đề nghĩa tình  đáp trả chốn nhân gian, những  giận hờn oán trách đa đoan và những  mớ bòng bong  không giống ai, vì so với nhiều bắng hữu mình vẫn luôn xốc vác và đi đầu trong tất cả.

 

               Mới hôm qua, hôm kia hoặc ngày nọ không không xa, mình còn tiển đưa thân mẫu, người thân của những anh em bạn bè thân thiết, viết những lời ai điếu và những câu văn hay nhất về mẹ, vế cha, và chia buồn về sự mất mát quá to lớn nhất đời người.

 

               Cho đến khi gần xong mọi chuyện, về nhà lúc xế tà thì nhận ngay  lẳng hoa hoa hồng trắng thật to với câu thơ  lững lơ giữa dòng “Trắng cả lòng con lúc nghĩ về…”(ảnh đính kèm). Tôi chợt nhận ra: MÌNH CŨNG ĐÃ MẤT MẸ !

 

                Lúc  này, còn lại một mình, bỏ lại  bên hông những om sòm  đây đó, mình mới thấy  cơ đơn lạ lùng!

 

                Phải rồi! Xưa, trên phím đàn, trên mặt chữ văn chương mình  chưa khi nào nói về mẹ của mình , một người mẹ cũng như bao người mẹ khác, cũng hy sinh tận cùng cho đàn con khôn lớn, thành đạt. Nhưng có lẽ  mình phải là người ngậm ngùi nhất trong đám anh chị em đông đúc  mà mẹ đã sinh ra, nuôi nấng trong gian khổ nghẻo khó, Bà đã kỳ vọng về mình rất nhiều trên bước đường mở toang cánh cửa tri thức. Thế nhưng con đường vào nẻo đạo đã sẵn mở ra bên cạnh tuổi thơ trong trắng  để  mình không do dự bước vào và bền bỉ đi cho đến tận hôm nay. Tuy chưa phài là một người xuất gia, nhưng bằng một trái tim  yêu đạo mến đời của một cư sĩ Phật tử, những va đập, ma sát với cuộc đời nó vẫn có những vết thương  để đời.

 

                 Nhọc nhằn cơm áo, mẹ mính vẫn chưa  hề hé môi than thở về một đức con  mà mình sinh ra, nuôi nấng  từ tấm bé, cho ăn học  đàng hoàng như ai để rồi  chỉ đi lo chuyện đạo, chuyện đời  trong thiên hạ, chưa bao giờ mua  về cho gia đình một lon gạo, một củ khoai để gọi là giúp đỡ gánh nặng gia đình. Chưa hề!

 

                  Vậy mà mẹ mình nào có buồn đâu, bà cứ  âm thầm như khi nào  âm thầm chạy gạo, mượn tiền mua từng lon gạo về nấu nồi cháo  to  cho đám con lót lòng  đi học. Anh chị em  cũng chẵng ai hỏi rằng mẹ ơi tiền ở đâu ra mà mua gạo vậy? Mình thì  ăn xong  lại tất tả đi chùa. Đi hộ niệm cùng các bác hàng xóm.

 

                  Khi bước vào tuổi thiếu niên, thèm lằm một chiếc áo lam đồng phục Gia Đình Phật Tử, rồi sau nữa là Học Sinh Phật Tử mà suốt  nhiều năm liền mình chưa có để mặc dù đã  phát nguyện trở thành đoàn sinh chính thức. Khi biết được chuyện đó mẹ mình cũng âm thầm đem bán đi hai xấp vải  lụa đen Tân Châu dành để may quần cho bà và mẹ mà vẫn cố giữ bao lâu nay. Thậm chí chiếc áo tràng khi đó mẹ phải lấy tấm  chăn Drap trắng trải giường  dầy cộm, tự tay cắt may thành chiếc áo tràng cho mình, rồi sau đó lội xuống bãi sình  lúc nước cạn, đảo xuống thật sâu để  nhồi chiếc áo tràng đó với bùn cho thành màu xám tro, rồi giặt sạch đem phơi khô, là đã có  chiếc áo tràng màu  xám đi chùa hay hộ niệm với người ta.

 

                    Cho đến ngày bà nhắm mắt xuôi tay, đứa con như mình vẫn chưa một lần  may cho mẹ một chiếc  áo  hay mua cho bà một đọi guốc, đôi dép nào dù là rẻ nhất. Trong quá trình  tu học và phụng sự chánh pháp, khi làm được một thành quả nào, dù nhỏ hay to mình đều nhất tâm hồi hường về cho mẹ mình. Đó là cách duy nhất mình chỉ có thể làm cho mẹ mình.

 

                     Mình chỉ đã làm hết những gì mình  có được trong  suốt quàng đời học đòi làm một Phật tử trên đường đạo; đó là  những nghi lễ, những chư tôn đức xuất gia vị tình  đến chia sớt phúng tụng vài thời kinh cầu siêu thoát. Đến lúc này mới  thầy được kết quả tu học  của mình ra sao khi mọi người đến với  mình.

 

                      Hôm nay , đúng ngày rằm tháng bày, ngày Vu Lan Báo Hiếu, sau  khi thắp nhang  bàn thờ Phật, mình  lên bàn phím gỏ những dòng này để  tưởng nhớ mẹ. Mình không muốn viết văn, thơ để ca ngợi về người mẹ như lâu nay vẫn thường hay viết, mình chỉ xem đây là những dòng tự sự  khi chợt nhận ra mình cũng là người mất mẹ! Và chân thánh  cảm ơn Hòa thượng Viện chủ và chư tăng Thiền Viện Phước Hoa, đã nhắc nhở cho mình  về điều ấy bằng một lẳng hoa hồng trắng, trắng cả đất trời ngày tình mẹ, như  câu thơ  Nhất Hạnh: Tôi thấy tôi mất mẹ/ mất cả môt bầu trời…

 

                                                         Sáng rằm tháng bảy Vu Lan PL 2559

                                                                    DƯƠNG KINH THÀNH

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập