Trang chủ Văn hóa Vu Lan bồn Tâm Tình Với Cha

Tâm Tình Với Cha

Đã đọc: 1233           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Khi còn nằm trong nôi tôi đã được Cha nuôi nấng. Và chưa bao giờ tôi cảm thấy mình thiếu thốn tình mẫu tử. Cha của tôi vừa làm Mẹ, làm chị, làm bạn của tôi. Khi tôi lớn lên một chút, Cha dạy tôi theo giáo điều của Đức Không Tử. Và tôi đã lớn lên trong khuông phép này.
 
Cha tôi là người đa cảm. Tôi nhớ như in những lần Cha đưa tôi ra phố, mỗi khi gặp đám tang, Cha ngả mũ đứng chào. Khi đám tang người Trẻ tuổi đi qua, tôi thấy Cha buồn hẵn, len lén chùi nước mắt. Tôi rụt rè hỏi:
_      Người quen của Cha, hở Cha? Cha tôi lắc đầu nói:
_      Không phải người quen, Cha thấy thương cho GĐ, cha mẹ của cậu ấy(cô ấy) sẽ cô quạnh trong tuổi già.
      
Khi gặp một đám tang người già, Cha cũng lặng người, mắt dâng ngấn lệ, rồi nắm chặt tay tôi, thở dài. Tôi lại hỏi:
_      Bác ấy là bạn của Cha hở Cha? Cha tôi cũng lắc đầu, giọng nghèn nghẹn:
_      Cha thấy thương cho con, cháu của bác ấy thiếu đi sự nâng đỡ, chở che...
 
Cha tôi có hàng ngàn lý do để yêu thương, tha thứ cho người khác.
Cha là Người tôi kính yêu nhất. Thế nhưng, từ trong sâu thẳm lòng mình, tôi vẫn nhận rằng tôi chưa phải là người con HIẾU THUẬN của Cha tôi.
 
Cách đây 14 năm, tình cờ tôi đọc một bài thơ, không biết bạn trẻ ấy làm từ lúc nào? thật đơn sơ khi mỗi người chúng ta biết tìm về với Cha:
 
VỀ VỚI BA

Cuộc sống của con toàn những màu hồng
Con thường nói với ba như vậy
Con vô tư để bây giờ mới thấy
Những vết hồng rạn nứt trong con
 
Ở với ba củ ấu cũng tròn
Ở với đời quả bồ hòn cũng méo
Con phải tập nói những lời khôn khéo
Nhiều khi ngỡ không phải của mình
 
Cuộc sống của con không toàn những màu hồng
Con lại về với ba tâm sự
Ba con mình thì dễ dàng tha thứ
Không như đời cắn đắng phải không ba
 
Trần Sao Mai.
 
Và tôi thật xúc động khi nhớ về Cha của tôi! Cha của tôi không cho tôi cuộc sống toàn màu Hồng, Nhưng Cha đã thắp sáng trong tôi ngọn lửa Đỏ. Thật ấm áp khi tôi mang lửa cho đời.
 
Bạn ơi! Tôi cũng lặng người khi đọc câu truyện "cổ tích thời nay" của thi sỹ Ngưng Thu:
 
BÓNG MÁT CỦA CHA
 
Gió quất vào không gian những trận roi giận dữ
Cơn bão chiều nay
Đánh cắp của con rồi ….bóng mát yêu thương
Cây trứng cá Cha trồng gãy rạp trong mưa
Bỗng nghe thương những ngày nắng
Buổi học chiều Con đứng chờ xe bus chuyến trưa
Tàn trứng cá không đủ vừa che nắng
Cha tưới cây trứng cá từng chiều
Mong cánh lá tốt thêm mỗi chút
Bóng mát cho con nhân rộng thêm nhiều
Đã bao lần con đọc thơ về Mẹ
Tình yêu thương con hiểu đến vô bờ
Nhìn cây ngã con bỗng dưng rơi lệ
Dòng cho cha con chưa viết bao giờ
Ví sao được công ơn Người như biển
Những trang thơ sao viết hết tình cha
Sợ so sánh sẽ trở nên khập khiễng
Con dấu lòng trong sâu thẳm trái tim
Cơn bão đã qua ....Con còn mãi đi tìm
Bóng mát cha cho bây giờ không còn nữa
Nhưng còn đó trong con điểm tựa
Cha dành cho con …..
Tình yêu của Người hơn cả núi non.
 
Ngưng Thu
 
Mỗi chúng ta nhận biết bao che chở của Cha? Tôi bật khóc khi đọc bài thơ tràn đầy hạnh phúc này! Cũng như Ngưng Thu , tôi Yêu cây Trứng Cá ấy biết bao! Và tôi thấy Chúng ta thật Hạnh Phuc khi nhận quá nhiều "Bóng Mát" tương tự như thế từ Cha của mình, đó cũng chính là những Điểm Tựa quý báu trong cuộc đời mình, phải không bạn?
 
Cách đây không lâu, tôi đã rưng rưng khi nhà Thơ Châu Thạch tâm sự:
 
NHỚ THÂN PHỤ
 
Khuya thức giấc nghe ngoài kia trở  gió 
Trời đổi mùa như có tuyết trong da
Khoác cánh mùng, lần bước đến phòng Ba
Sợ đêm lạnh người già chăn chiếu lệch.
 
Phòng vắng ngắt, giường trơ ra bạc thếch
Ôi nhớ ra, Ba đã mất lâu rồi
Con sững sờ, đêm trống quá đi thôi
Trời thổn thức ngoài kia mưa lắc rắc.
 
Đâu còn nữa tiếng Ba ho húc hắc
Tiếng Ba mơ khuấy giấc ngủ gia đình
Tiếng ngày xưa là tiếng ấm thân sinh
Con đâu biết! nên ngày nay nuối tiếc!
 
Con ngồi đợi tiếng ho từ thân thiết
Lắng tai nghe tiếng mớ trắng trên giường
Không, vô tình, lặng ngắt, phẳng như gương!
Đêm rộng quá, chỉ nghe toàn hơi đá ./.
 
 Châu Thạch
 
Tôi ước gì những khi tiếng ho, tiếng ngáy, tiếng mớ của người già KHÔNG KHUẤY ĐỘNG gia đình, mà nó trở thành những âm thanh thân thiết, đánh động tâm can cho mỗi Người Con, Lòng Hiếu kính với Cha Mẹ.  
 
Tôi cũng không quên cảm tác tràn đầy cảm xúc của nhà thơ Quỳnh Hoa, viết tặng cho nhà thơ Châu Thạch:
Mười năm cha cách biệt dương gian
Để lại lòng con suối lệ tràn
Nghe tiếng tắc kè thêm khắc khoải
Chạnh lòng nỗi nhớ lại miên man.
 
Thật vậy, nói về Cha ai cũng tràn đầy cảm xúc. Tôi yêu tất cả những tác phẩm viết về Cha của rất nhiều thi sỹ, Văn sỹ. Tôi nhớ đến bài thơ đã làm tôi không kiềm chế được nước mắt:

RU CHA
 
Kính tặng cha
 
Ru cha quên giấc muộn phiền
Phất phơ sợi bạc lạc miền âu lo
Con ngồi canh giữ cơn ho
Mong mùa đông ấm giấc mơ ban ngày
 
Ngủ yên lồng ngực hao gầy
Xòe tay con nắm….trắng tay đời người
Trong mơ thoảng giọng cha cười
Nhẹ tênh sợi khói một đời phù du
 
Con còn mắc nợ lời ru
Cha đi bỏ lại sắc thu lỡ làng
Cha ơi! Thương nhớ muộn màng
Con về ru nhớ mênh mang bóng người.
 
Võ.Tấn.Cường
 
Tôi thấy thấm thía quá chừng. và tôi hiểu tất cả chúng ta ai cũng :
Con còn mắc nợ lời ru
Cha đi bỏ lại sắc thu lỡ làng
Cha ơi! Thương nhớ muộn màng
Con về ru nhớ mênh mang bóng người
 
Khi tôi còn nhỏ, mỗi độ Vu Lan về, đoàn Học Sinh Phật Tử chúng tôi gây quỹ Từ Thiện bằng cách làm rất nhiều Hoa Hồng. Chúng tôi hân hoan cài hoa màu Vàng, màu Hồng dành cho những ai đang còn Mẹ, màu Trắng lên áo những ai đã mất mẹ mà lòng bùi ngùi thương cảm.

Rồi mùa Vu Lan đầu tiên không có Cha bên cạnh, tôi lên Chùa Đội Sớ cầu siêu cho Người, duy nhất một lần. Sau này, mỗi khi chìm trong thương nhớ về Cha, tôi hay cầu nguyện, tôi trò chuyện với Cha mỗi ngày. Nhất là những lúc tôi bị đời đá lăn long lóc, tôi thì thầm với Cha, và tôi như được Cha bổ sức, tôi lại mạnh mẽ trở lại, đương đầu với cuộc sống bằng tấm lòng độ lượng hơn.
 
Tôi thầm nghĩ trong mùa Báo Hiếu sao người ta lại không có biểu tượng gì dành cho Cha? Và tôi ngồi lặng lẽ, đọc những tác phẩm văn học về Cha với nhiều ấn tượng, rất hay, tôi xem như nén hương trầm tưởng niệm về Cha.
 
Tôi muốn cảm ơn những tác giả hướng lòng về Cha của mình, để viết nên những áng văn, những tứ thơ thật tuyệt, làm động lòng trắc ẩn của những Người Con.
 
Tôi muốn chúc mừng cho những ai đang còn có Cha, dù ở xa hay ngay bên cạnh. Xin các Bạn hãy hướng lòng về Cha, hãy phụng dưỡng cha mình trong từng khoảnh khắc, bởi vì Tuổi Hạc Vô Thường,để sau này các bạn không hối tiếc.

Và tôi muốn thưa với Cha tôi rằng:"Cha ơi! Con Kính Yêu và Con Thương Nhớ CHA biết bao!"
 
Tôi tin không phải chỉ đến mùa Báo Hiếu, mà bất kỳ lúc nào, ở đâu tất cả chúng ta ai cũng Yêu Quý, Kính Trọng Cha của mình.
 
Lê Liên
(ĐàLạt, Mùa Báo Hiếu 2014)
 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập