Trang chủ Tin tức Trong nước Học trò của Thầy

Học trò của Thầy

Đã đọc: 421           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

 

Thầy nặng nhọc rót cốc nước trà mời tôi, đôi tay run run còn bờ lưng cong hẳn xuống .Có chăng lúc vừa ngồi xuống ghế, một giọng nói trầm ấm cất lên:

-          Thế em học khóa nào? Em tên gì? Ai chủ nhiệm đấy?

Làm tôi nhận ra hình bóng người đã dìu dắt nâng đỡ tôi năm nào. Một lúc sau, thầy lại

Hỏi tôi đúng những câu hỏi đó rồi cười khề khà vì tính đãng trí của mình, cô ngồi bên cạnh vừa thuận tay đan mũi khâu cuối cùng vừa không nhìn tôi cất tiếng:

-          Năm rồi thầy tai biến, sau lần đó trí nhớ cũng giảm sút không còn nhớ gì nhiều nữa đâu, em thong cảm.

Tôi thấy mất mát. Mất mát ấy hệt như một lời trách cứ, trách bản thân mình đã để thời gian nuốt lấy những kỉ niệm sau cùng, trách vì lời hứa từ thời thơ bé là một khi tôi thành công trên con đường mình đã chọn tôi sẽ về khoe với thầy và thầy đã nói rằng :” Lúc ấy, nhất định thầy sẽ khen học trò thầy giỏi lắm”. thế mà đã ngót nghét những hơn mười hai năm trôi qua, những ước mộng thuở thiếu thời bỗng chốc tan biến, niềm tự hào mà tôi luôn nghĩ mình sẽ mang lại cho thầy như vừa tan biến vào hư không.

***

            Khi tôi bước vào cấp hai tôi đã nhận ra dường như mình nhạy cảm với văn chương hơn những đứa trẻ khác. Tôi gần như dành đủ thời gian ở thư viện chỉ để đọc những tác phẩm hay. Ban đầu, lòng thích của tôi chỉ là sự gắn bó về thời gian với những quyển sách dày cộm, sau dần tôi bắt đầu tỏ ra hứng thú hơn khi trong đầu bắt đầu nảy ra những ý tưởng với những vần thơ hoặc những câu văn. Những câu chữ nguệch ngoạc được viết ra đầy trang giấy không theo một vần điệu nào cả.

            Thế nhưng, những “tác phẩm đầu đời” của tôi đã bị vùi dập một cách không thương tiếc. Cho tới giờ tôi vẫn không trách cứ bất cứ một ai trong câu chuyện những năm tháng đầu tiên của mình. Đầu tiên, vì tôi vốn còn trẻ con nên những câu chữ còn rời rạc, chưa theo một nội dung cụ thể, sau tôi vẫn hoàn toàn dựa theo cảm xúc vốn không biết được văn chương dù là tự do vẫn ít nhất phải theo một khuôn phép vô hình. Khi tôi khoe những thành quả đầu tiên của mình với chúng bạn tôi nhớ họ đã cười rất lâu. Họ không sai mà vi văn chương và cả cái ước vọng sẽ trở thành “một nhà văn lớn” của mình nghe quá hão huyền. Tôi còn nhớ khi tôi đem ước mơ nói với giáo viên chủ nhiệm cô đã nhìn tôi đầy ái ngại. Không phải cô muốn dập tắt ước mơ non trẻ mà vì cô muốn tôi chú tâm vào những môn học khác nữa chứ không nên dồn hết yêu thích vào một môn văn.

            Tất cả gần như quay lưng lại với tôi và với những năm tháng đầy ham chơi ấy, sự nghiêm túc với nghề nghiệp tương lai trở thành một điều gì đó nông nổi xa vời. Thế nhưng, thầy lại khác. Thầy là giáo viên dạy văn của tôi. Đã nhiều lần thầy phát hiện tôi viết những câu văn hay những bài thơ vu vơ. Cấp hai mà, những bài viết ngày ấy của tôi gần như vô giá trị, nhưng tôi nhớ như in giờ ra chơi hôm ấy, thầy đã gọi tôi lại và nói rất nhỏ nhẹ, bằng chất giọng truyền cảm mà thầy vẫn dùng để giảng dạy trên lớp:

-          Thầy đọc mấy bài em viết rồi, vẫn còn nhiều lỗi sai nhưng có ước mơ thì tốt. Từ giờ, rảnh rỗi có viết bài nào gửi thầy xem rồi thầy góp ý.

Trong suốt từng ấy năm thầy luôn ở cạnh kiên nhẫn đọc từng bài viết của tôi và khen chê khuyến khích rõ ràng. Không chỉ thế, thầy còn thường hỏi giáo viên tôi tôi có vì sở thích mà xao nhãng việc học không để chấn chỉnh tôi kịp thời.

            Năm tôi lên lớp tám, lần đầu tiên thơ tôi viết được đăng lên báo trường, tôi còn nhớ như in đó là bài “Thiên thần không cánh”. Dù chỉ in lên báo trường nhưng tôi cảm thấy mọi nỗ lực của mình được công nhận. Khi tôi vào lớp chin lần đâu tiên bài tôi viết được đăng lên các báo và tạp chí có bài viết dành cho học sinh trung học cơ sở, lúc này tôi bắt đầu chây lười và chểnh mảng việc học trên lớp. Sự ngạo mạn nhất thời khiến tôi nghĩ rằng mình “ trên cơ” những người bằng tuổi, và với chỉ chút thành tích nhỏ nhoi ấy tôi tự mãn cho rằng tôi có thể bỏ bê việc học để theo đuổi ước vọng sau này. Thầy đã gọi tôi ra, cũng tại ghế đá nơi hôm nào có bài viết mới tôi cũng thảo luận với thầy, và cũng bằng chất giọng ấm áp ấy nhưng rất buồn, thầy nhìn tôi :

-          Thầy đã dõi theo em từ những ngày đầu em còn tập tành viết, và thầy đã nhìn em nuôi dưỡng ước mơ như thế nào. Nhưng em nên nhớ rằng, dù ước mơ của em to lớn đến đâu việc học bây giờ vẫn là quan trọng nhất. Cảm xúc của em quan trọng nhưng em có nghĩ rằng gia đình và cả thầy nữa khi nhìn việc học em xuống dốc có vui không. Và cả nếu em không cố gắng cân bằng tất cả liệu người ta có chấp nhận một nhà văn thiếu kiến thức hay không?

Nhìn ánh mắt thầy trở nên buồn hẳn, tôi bỗng chốc nhận ra bên cạnh ước mơ tôi vẫn

Còn cuộc sống phải nối tiếp. Sau lần ấy tôi vẫn viết và cố gắng hoàn thành cả việc học ở trường. Và thầy, suốt thời tôi non trẻ ấy luôn bên cạnh dìu dắt tôi mà mãi sau này tôi vẫn vô vàn sự biết ơn, rằng nếu không có thầy ngày ấy có lẽ tôi đã không thể nào cố gắng để cân bằng mọi thứ. Lên cấp ba tôi chuyển nhà sang một thành phố khác, tôi thi đậu vào Quốc Học ban xã hội và ngày càng tiến gần hơn tới nguyện vọng của mình. Tôi vẫn duy trì thói quen viết thư cho thầy và chia sẻ những niềm vui nhỏ khi được đăng báo, và lúc nào bên cạnh những lời khuyên cũng sẽ có một dòng tái bút nhỏ :” Đúng là học trò của thầy”. Lên đại học tôi thi vào ngành Sư phạm Văn và vì nhiều lí do tôi mất liên lạc với thầy, sau khi tốt nghiệp tôi làm giáo viên và bẵng đi cả năm năm trời vì bộn bề cuộc sống mới quay lại thăm trường cũ và hỏi thăm được nhà thầy…

            Dù tôi không trở thành nhà văn lớn nhưng tôi vẫn trở thành một cô giáo và tiếp tục đi truyền những ước mơ về văn chương như cách thầy đã làm cho tôi. Chào tạm biệt thầy vào một ngày trưa nắng cháy, khi ra đến đầu ngõ bỗng nghe tiếng thầy gọi với:

-          Dù thầy không còn nhớ được em, nhưng với những gì em đã làm được, thầy tự hào khi em là học trò của thầy.

Tôi có cảm giác hạnh phúc như thể mình đã đợi được rồi.

 

  

Tác giả  : Lê Hứa Huyền Trân

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Được quan tâm nhất

Previous
Next

Đăng nhập