Lưỡng nguyệt san Đạo Phật Ngày Nay

Đất Bụt

Đã đọc: 1           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Đã về, đã tới đất Bụt vườn Nai! Một trăm năm rồi ta đã đợi chờ nhau, Hạnh ngộ hôm nay ôi phước báu nhiệm mầu! Trở về đây với núi đồi hùng vĩ,

Với rừng xanh, với hoa cỏ an nhiên    

Deer Park! Vườn Nai! Lộc Uyển!

Gọi tên Người mà vời vợi thương yêu.

Nghe trìu mến như được gọi tên Mẹ!

Lộc Uyển bây giờ đã thuộc về ta,       

Nhưng từ ngàn kiếp xa xưa                 

Ta vẫn thuộc vườn Nai đất Bụt.          

Thoang thoảng nghe gió rừng Đại Lão,

Phương Bối am thiền vị ngọt ngào.     

Mở vòng tay ôm quê hương đích thực,

Giọt cam lồ mát rượi nắng vươn cao.

Đàn con thơ một thời đi hoang dại,     

Nay tụ về tìm nguồn cội thuở nào.      

Như trùng dương lắng sau cơn biển động,

Quyện tan vào lòng nước Mẹ rạt rào.

Cửa Hiểu và Thương mở rồi

Con đường dốc núi sáng ngời

Chảy len vào thiền đường thanh tịnh,

Em bé thơ cười nụ tinh khôi.

Nghe im lặng tiếng gầm sư tử đá   

Từ đỉnh đồi Yên Tử vọng chân trời.

Mưa pháp gội nhuần mái thương thiền cốc,

Tươi mát cội tùng xanh lá thảnh thơi.

Bánh xe pháp lướt trên đồi Vững Chãi,

Trời Hoa Nghiêm trong sáng ấm rừng Sồi.

Đất đá vang lên mang lời Bụt giảng,

Truyền vào cỏ hoa ngàn núi thâm sâu,  

Chuyển bài Như Lai thuyết pháp

Tứ Diệu Đế nhiệm mầu. 

Lộc Uyển đất thiêng, mái nhà an trú   

Cõi từ bi Tịnh độ ở đây rồi!

Đã về. Đã tới. 

 

Sen và bùn

Thích Nhật Từ

Có loài hoa mọc dưới đầm,

Nhụy vàng, cánh trắng hương trầm tỏa bay.

Đó là sen chốn sình lầy,

Gần bùn mà chẳng hôi lây mùi bùn.

Sen bùn hai thứ ở chung,

Bùn: Nhơ bẩn; sen: Ngát hương đất trời.

Bùn không sen, bùn tanh hôi,

Sen không bùn, sen khó ngời danh thơm.

Bùn cam thân phận kém hơn,

Dưỡng nuôi sen lớn cho tròn nụ hoa,

Không lời than trách, kêu ca,

Cho sen thơm ngát gần xa hưởng nhờ.

Sen kia được tiếng thơm tho,

Là nhờ bùn bẩn chăm lo vun bồi,

Hương sen chẳng ngại bùn hôi,

Cám ơn bùn đã cho đời lên hương!

Buồn thay, cái cảnh đoạn trường:

Sen mời thưởng thức, bùn không ai gần.

Phận ai nấy giữ đã đành,

Hoa sen nên được trọn phần tòa sen,

Bùn kia mãi cảnh ố hoen,

Người chê, kẻ trách, đuốt đen một màu.

Tuy hai thể chất khác nhau,

Sen bùn chung sống cùng ao, khác mùi.

Sen bùn kết hợp tuyệt vời,

Lầy đời hết bẩn, sình đời ngát hương.

Sen bùn mà biết hỗ tương,

Công danh sẽ trọn, tình thương sẽ tròn.

Trăm năm trong cõi bụi hồng,

Nên danh bao nỗi vấn vương cuộc đời,

Người công, kẻ sức . . . khôn nguôi,

Âm thầm, lặng lẽ chăm nuôi ai người,

Cho nên thân phận rạng ngời,

Công thành thân thoái đơn côi một mình.

Thế nên, sống kiếp nhân sinh,

Mang ân nhớ trả cho tình người tươi.

 

Giấc mơ đêm

Đông Tùng

Đêm mơ thành hạt cát

Nghe tiếng vọng sông Hằng

Dòng nước thiêng muôn thuở

Thênh thang ngàn dặm trăng

Đêm mơ thành hạt nắng

Tô thắm cánh hoa mềm

Hương tỏa theo ngày tháng

Ngát mùa xuân dịu êm

Đêm mơ thành giọt nước

Ngủ ở cánh sen hồng

Chờ đợi bình minh đến

Lung linh đời sắc không

Đêm mơ thành ngọn gió

Ru ngọt lời ca dao

Đất mẹ ngàn câu hát

Thơ con muôn sắc màu

 

Mùa xuân

Phan Minh Đức

Đi suốt chiều dài nỗi nhớ

Tôi tìm lại những mùa xuân

Nhìn cha mẹ già tóc bạc

Mới hay xuân đã xa dần

Đi suốt chiều dài lịch sử

Bao mùa mưa nắng trôi qua

Dòng đời như con sóng lượn

Mới hay nay tuổi đã già

Đi suốt hành trình lắng đọng

Nhìn về chân thật sắc không

Bốn mùa đào mai vẫn nở

Mùa xuân bất diệt trong lòng.

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)