Lưỡng nguyệt san Đạo Phật Ngày Nay

Đêm quê mẹ

Đã đọc: 1           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Đêm quê mẹ sao bình yên đến thế! Trăng nhuộm vàng giậu dăm bụt trổ hoa Sương đắp chăn mái rêu phong trắng xóa Bếp lửa hồng gọi rơm rạ vào khuya

 

Đêm quê mẹ xao xuyến lòng con quá!

Tiếng thạch sùng rơi nức nở lạc loài

Con chim cũ vẫn hót trên cành cũ

Giọng ếch buồn xao xác bờ ruộng hoang

 

Cây mít già không còn ra hoa nữa

Cánh lựu tàn hoa lả tả vàng rơi

Buồng cau đã hết một thời son trẻ

Con bướm buồn đậu mãi chẳng buồn bay

 

Đêm quê mẹ tiếng gà gọi tàn canh

Chuông chùa đổ cho bình minh thức giấc

Giục nhịp chân chợ đường xa tất bật

Bến nước giờ đã cạn những người thân.

 

TÌNH MẸ

Đông Tùng

Quê nghèo mảnh đất xám nâu,

Ngồng hoa cải đắng vàng màu nắng phai.

Lời ru mẹ ngọt ngào thay,

Cho con yên giấc những ngày vắng cha.

Hàng rong mẹ gánh chợ xa,

Lối về vai mỏi trong tà dương rơi.

Mong sao con bước vào đời,

Nụ cười rạng rỡ trên đôi môi hồng.

 

BƯỚC THONG DONG

Thiện Tài

Cuộc trăm năm ngắn ngủi

Đường trần dài thênh thang

Thời Xuân xanh qua vội

Niềm vui cũng chóng tàn

 

Buông mình trong tục niệm

Vai nặng gánh ưu phiền

Đời nhọc nhằn bận bịu

Chưa một lần bình yên.

 

Trở về miền tỉnh thức

Gội phiền não trong lòng

Bỗng thấy đời thanh thản

Nhẹ nhàng bước thong dong.

 

DẶN CON

Nguyễn Nguyên An

Cuộc tử sinh chảy một đời số phận

Trái đất buồn quay tít tỷ năm

Ngày không thở là ngày về đất

Biết cúi đầu tịnh niệm A Di Đà…

 

Khi cha biệt trái đất quay không tiếc

Một tạm ngừng triệu triệu vẫn còn đi

Các con hãy để cha nằm yên  đấy

Tám giờ trôi nhất niệm A Di Đà…

 

Đừng động đậy đừng đổi dời thân xác

Cuộc bãi dâu, mưa nắng đã rồi

Hãy đồng niệm hồng danh Đức Phật

Tiễn cha về kiếp mới vãng sanh.

 

SỰ RƠI CỦA LÁ

Thích Nữ Giới Hương

Lá vàng ơi! Hãy đợi Ta đôi chút.

Vội vàng chi mà nở lìa cành.

Ta muốn giữ những hình ảnh tuyệt vời

Của sự sống đang hiện hữu trên cành.

Không! Quy luật muôn đời vẫn thế.

Nghinh Đông, tiễn Thu, đón Hạ, biệt Xuân.

Nắng vàng hong, gió phủ lạnh khắp trời.

Mưa vừa tạnh, tuyết lại giăng khắp phố.

Xin đừng cản sự rơi của lá

Sáng nay lá vĩnh viễn vượt thời gian

Bao dung cả tình yêu và tư tưởng.

Lá đã rơi sáng nay… nhưng âm thầm sự sống.

Lá sẽ khô, lá sẽ chết…

Nhưng chết trong sự sống.

Xin hãy ngắm nét kiêu sa của lá.

Russet ơi! Ta yêu màu của lá

Russet ơi! Ta chợt nhận ra rằng

Tiếng lá rơi trong tịch mịch hồn Ta…

Sự sống đến khi Người vừa chạm khẻ

Chiếc lá vàng vừa chạm gót chân Ta.

 

GIẤC MƠ SÔNG HẰNG

Nguyễn Nghiên Nhan

Huyền thoại giấc mơ Ấn Độ

Đền đài xưa cũ hoang tàn

Đỉnh núi còn in dấu Phật

Hằng hà rót vào thời gian.

 

Nửa đêm giật mình tỉnh giấc

Nghe như tiếng gọi sông Hằng

Gió tràn qua miền cát nóng

Đàn bò hoang vào mênh mông.

 

Ai như dáng Phật quá khứ

Độc hành qua đoạn rừng già

Độc hành trên đỉnh Linh Thứu (*)

Độc hành trong gió mưa sa.

 

Kìa ai như nàng thôn nữ

Tìm ai- dâng sữa cứu Người

Bến sông cũ - Người không thấy

Mùa này cát trắng miên man.

 

Trong mơ bồng bềnh Ấn Độ

Hằng Giang dào dạt nước về

Thuyền đưa ta chạm bờ giác

Còn lại ai chốn sơn khê.

 

Bóng sông con đường mây trắng

Tan vào muôn cõi hư vô

Ngàn năm Hằng Giang vẫn kể

Đức Phật từng qua nơi này.

 

Gió thổi những cờ ngũ sắc

Cho tan vào bốn phương trời

Không gian diệu huyền kinh Phật

Thích Ca Mâu Ni trên môi.

 

Găng ga – Sông Hằng huyền thoại

Thầm thì kể chuyện muôn đời

Có một dòng sông đức Phật

Tan vào muôn áng mây trôi.

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)