Lưỡng nguyệt san Đạo Phật Ngày Nay
Trang chủ Tạp chí Đạo Phật Ngày Nay Bài viết chọn lọc Để cuộc sống được thăng hoa

Để cuộc sống được thăng hoa

Đã đọc: 1           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Hỏi: Nghiệp quyết định kiếp sống con người. Vậy làm gì để cuộc sống được thăng hoa?

Năm nay, tôi 95 tuổi rồi, vào chùa lúc 21 tuổi, đã 74 năm. Nghĩ lại mình ở nơi pháp môn Phật dạy, chỉ được phần ăn chay, niệm Phật, tụng kinh và làm được chút ít việc lợi người như giảng kinh, dịch kinh. Những nghiệp này dù còn trong nghiệp nhân hữu lậu, nhưng có khả năng giúp ta chuyển nghiệp.

Con người mình từ đời trước đã gây nhiều nghiệp nhân tội chướng nên hiện tại mới có thân nơi cõi đời ngũ trược ác thế này. Quả báo của thân và cảnh đều không sạch. Biết vậy, phải cố gắng tu hành để căn lành công đức càng thêm tăng trưởng, tiêu trừ giảm bớt nghiệp nhân xấu ác, siêng năng tạo nhiều nghiệp nhân lành tốt. Từ đó, thân và cảnh về sau mới tốt đẹp hơn. Được vậy là đi lên, còn không khéo gây tạo nghiệp ác sẽ làm cái đà lôi mình đi xuống, hễ đi xuống mà muốn mình trở lại khó lắm.           

Ngoài ăn chay vì lý do sức khỏe như khuynh hướng phương Tây ngày nay, xin Sư ông cho biết vì sao phải ăn chay?

Tất cả các huynh đệ nên nhớ, đã là Phật tử, dù tại gia hay xuất gia, cần yếu là phải cố gắng ăn chay, tránh việc ăn thịt chúng sanh. Loài người hằng ngày ăn thịt, thành thói quen nên cho là không tội. Lấy nhân quả mà xét thì ăn thịt chúng sanh là cái nhân chánh dẫn đến quả báo sanh tử luân hồi. Do đó, cần cố gắng ăn chay và khuyên người khác cũng nên ăn chay.

Các loài vật ăn thịt lẫn nhau để sống, vì nó không biết nhân quả thiện ác, Thánh phàm. Còn làm người đã vào đạo thì những điều ác đó biết rõ lắm. Biết rõ rồi mà không thoát ra được thì tự cô phụ chính mình, cũng là phụ lời dạy bảo của chư Phật, chư Bồ tát và các bậc Hiền Thánh.

Kinh Phạm Võng nói: Người ăn thịt thì mất lòng từ bi, dứt giống Phật tánh, mắc vô lượng tội. Mình ăn thịt con cá, con tôm… sao gọi là thương nó được. Tâm từ bi không thể sanh khởi. Kinh Lăng Nghiêm nói: Người ăn thịt dê, dê chết làm người, người chết làm dê. Chỉ lẩn quẩn vay trả lẫn nhau mà thôi.  Phật dạy rõ ràng như vậy, thế nên dù tại gia hay xuất gia đều không nên ăn thịt chúng sanh. Nếu tạo nghiệp giết hại thì bị đọa không sanh vào cõi lành được.

Đây là điểm chánh, trên nền tảng ăn chay mới sanh lòng thương người thương vật, lần lần tăng trưởng thành tâm từ, tâm bi của bậc Hiền Thánh. Sau đó mới tiến lên tu tập pháp môn giải thoát của Phật.

Mấy huynh đệ nên biết, mình là phàm phu mà muốn thoát sanh tử luân hồi thì phải cố gắng lắm mới được, không thể lơ là buông trôi. Xét kỹ thân người này hằng ngày đều tạo nghiệp chướng. Ăn dơ mà không nghĩ là dơ, nếu không dơ sao lại đem rửa trước khi nấu nướng. Ăn chay còn vậy, đồ mặn còn ghê gớm hơn nữa. Nhưng đến lúc trả ra thì hôi thúi hơn cả phân trâu, phân bò. Rồi đến lúc chết, sình trương hôi không chịu nổi.

Chánh niệm và giữ giới là hai trọng tâm hành trì. Làm thế nào để đạt được chánh niệm và nỗ lực thế nào để tránh tội lỗi?

Những pháp tu về chánh niệm, Phật dạy đứng đầu là niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng. Niệm Phật là niệm Hồng danh như Nam Mô A Mi Đà Phật. Niệm Pháp là tụng kinh, học kinh, trì chú. Niệm Tăng là Nam Mô Quán Thế Âm Bồ tát…, là những vị Bồ tát Tăng. Ngoài ra còn phải giữ gìn giới hạnh, tránh những điều tội, điều lỗi, hằng ngày việc lành tốt phải cố gắng làm, lớn cũng làm, nhỏ cũng không bỏ. Tuy ít nhỏ mà tích lũy nhiều ngày, nhiều tháng cũng thành rộng lớn. Từ đó sẽ thúc đẩy mình tiến lên, từ thấp đến cao, từ gần đến xa. Đức Phật và các vị Bồ tát cũng vậy, ban đầu là phàm phu dần dần mới tiến lên bậc Hiền, bậc Thánh, rồi đến quả vị Bồ tát, quả vị Phật.

Cuộc đời vô thường. Trong vô thường nên tu thế nào cho có kết quả?

Thời gian qua mau lắm, mấy chốc đã hết một năm, thấy vậy đại chúng phải luôn nhớ vô thường, còn khỏe mạnh thì tranh thủ thời giờ lo tu tập.

Tôi từng sống trong thời chiến tranh, người chết thây thả trên sông sình lên, mình cách xa 20 - 30 mét ngửi thấy đã muốn ói mửa. Từ đó biết được, mang thân người này, từ lúc sống đến khi chết đều nhớp nhơ, tạm bợ. Nhưng điều đáng quý là con người có cái biết, biết thiện biết ác. Có cái biết mà không lựa điều tốt để làm, không lựa các bậc Hiền Thánh để noi theo thì đã phụ chính mình, cũng là phụ công ơn của các bậc Bồ tát đã chịu gian khó hiện thân nơi cõi trược uế để đem giáo pháp dạy dỗ cho chúng sanh.

Trong sử ghi, có vị Trời xuống nói chuyện với Luật sư Đạo Tuyên, nói rằng hơi hôi của trái đất này xông lên hằng trăm dặm. Mình ở đây vì quen rồi nên cho là thường, chớ chư Thiên thì không dám xuống. Chỉ có những vị phát tâm rộng lớn, mới chịu khó, chịu khổ, đến thế giới này để hộ trì chánh pháp của Phật. Từ đó biết được quả báo của chúng ta không tốt, thì đừng vì thân hôi dơ, tạm bợ này mà gây tạo nghiệp nhân xấu ác, phải ngăn chặn đừng cho nó phát sanh, còn những nghiệp lành tốt cố gắng làm, mỗi ngày mỗi ngày giữ gìn kỹ, nhiều ngày nhiều tháng tăng trưởng thêm lên.

Tất cả huynh đệ chỉ luôn nhớ trong lòng một câu này: “Phải làm sao xứng đáng là người con của đức Phật”. Bởi vì dù tại gia hay xuất gia đều gọi là Phật tử. Nếu là Phật tử phải tu học để giống như Phật làm lợi ích chúng sanh. Mong tất cả ai nấy đều tinh tấn tu hành.

Giáo pháp Phật cao siêu và vô số mà người tại gia thì không có thời gian để nghiên cứu. Là người tại gia, người Phật tử cần thực tập gì để được an vui?

Tôi nhắc nhở các huynh đệ gắng giữ vững ba điều: Ăn chay, tụng kinh, niệm Phật.

* Thứ nhất là ăn chay, tức là không ăn thịt chúng sanh. Ăn thịt chúng sanh tội nghiệp nặng lắm, mất lòng từ bi, dứt giống Phật tánh. Đạo Phật lấy từ bi và trí huệ làm gốc, thế mà ăn thịt chúng sanh thì tâm từ bi không phát triển được. Thiếu tâm từ bi thì không phải đệ tử Phật. Cho nên mấy huynh đệ nên cố gắng giữ gìn điều này, để làm cho tâm từ bi ngày thêm tăng trưởng trở thành tâm đại từ bi của chư Phật và Bồ tát.

* Thứ hai là tụng kinh, chính là để thêm lớn trí huệ. Phải siêng năng tinh tấn, giữ cho đều đặn bền bỉ. Phải xem như việc ăn cơm uống nước hàng ngày, thiếu là không được. Khi tụng kinh nên chuyên chú nhất tâm đừng xao lãng. Mặc dù mỗi ngày tụng bao lời ấy, nhưng mỗi ngày mỗi thâm nhập thêm, mỗi ngày mỗi thấy mới, mỗi ngày mỗi sáng ra. Không những tụng kinh theo thời khóa, mà còn phải áp dụng trong đời sống hàng ngày, thực hiện lời Phật dạy trong kinh được nhiều chừng nào tốt chừng ấy.

* Thứ ba là niệm Phật, tức là niệm danh hiệu Phật A Mi Đà, tu pháp môn Tịnh độ. Chúng ta đã ở sâu trong đời mạt pháp, căn cơ chậm lụt, chướng sâu huệ cạn, rất khó thực hành những pháp môn tự lực khác, chỉ nương theo pháp môn Tịnh độ, để đạt được kết quả thoát khỏi sanh tử luân hồi mà thôi. Tu Tịnh độ chính yếu là khởi lòng tin sâu chắc vào lời Phật Thích Ca đã dạy, nhàm chán nỗi khổ Ta bà, ưa thích niềm vui Cực lạc, từ đó phát nguyện tha thiết sanh về Tịnh độ, nhất tâm niệm Phật A Mi Đà, nương đại nguyện của Ngài mà đới nghiệp vãng sanh, chứng bậc Bất thối chuyển, giải quyết được sanh tử ngay trong một đời này. Cho nên đi, đứng, nằm, ngồi, lúc nào cũng nhớ Phật, niệm Phật, lòng mong về Tây Phương như người khách mong về quê cũ. Được vậy thì tất cả các huynh đệ mới không uổng một đời gặp Phật pháp, gặp được pháp môn tu hành thẳng tắt này.

Chân thành cảm ơn Sư ông và kính chúc sư ông an lành.

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)