Lưỡng nguyệt san Đạo Phật Ngày Nay

Về từ trăm năm

Đã đọc: 1641           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

… Bắt đầu từ giấc mơ của mẹ tại làng hoa Ngọc Hà vào cái đêm mẹ mơ nhận về đứa con từ một nàng tiên hoa bé nhỏ? Hay bắt đầu từ dấu tích hoàng thành xưa nơi thuyền rồng vua lướt nhẹ giữa dòng sông Ngọc hai bên trải những luống sen...

Có những thứ đi cùng ta suốt cuộc đời dẫu quen mà vẫn lạ. Có những lúc thênh thang trên con đường ngỡ thân thuộc đến từng bước chân vẫn khiến ta lạc lối. Hẳn thế, có những khoảnh khắc bất chợt gieo xuống cuộc đời tựa hồ cả trăm năm…

Một ngày tình cờ tôi theo chân người bạn đến với quán trà nho nhỏ trên một con phố cũng nho nhỏ dễ thương nép mình khiêm nhường ngay gần khu Văn Miếu. Cảm nhận đầu tiên trong tôi ấy chỉ là một nơi dễ chịu, yên tĩnh đủ để cho mình có những khoảng thời gian tâm tình cùng bè bạn. Nhưng cũng lạ, chỉ mới ngồi xuống thôi tôi đã có ngay cảm giác không muốn nghĩ đến phút giây phải đứng dậy ra về. Có một điều gì đó tựa như sự thân thương gần gũi quá đỗi tôi không lý giải được. Và cũng chỉ ít khoảnh khắc sau đó, khi tiếng nhạc ghi ta vô thường đệm cho tiếng hát vừa nồng nàn, vừa hoang dã của Khánh Ly qua những nhạc phẩm Trịnh Công Sơn cất lên, tôi bắt đầu bị thôi miên. Vào chính cái khoảnh khắc của sự giao ngộ kỳ lạ ấy, tôi nhận ra tôi trong một sự trải nghiệm cũng kỳ lạ tựa giấc mơ ngược về quá khứ…

Cái nơi ấy dần trở thành một nơi cho những người bạn tri kỷ của tôi tụ hội. Tôi vẫn thấy thân quen mà sao lạ quá, mỗi khi tôi dành chút thời gian ít ỏi để được sống trong khoảng không gian tôi nghĩ, chỉ dành riêng cho mình dù bên tôi luôn có những người bạn. Cho đến một ngày đầu hạ, khi còn cách quán trà cả một đoạn đường, tôi bất chợt nghe thấy lòng rung lên những xốn xang bởi những làn hương sen nương theo gió gọi níu bước chân tôi…

Người chủ quán trà sen ấy- Hoàng Anh Sướng- Một cái tên mới nghe thấy khá lạ, là người nối nghiệp đời thứ 5 của dòng Hiên trà Trường Xuân. Đã theo nghề tổ từ lâu nhưng đến tận mùa hạ năm 2008 anh mới bao thầu được mấy héc ta sen Hồ Tây và mỗi ngày, anh phải thức dậy trước bình minh, theo người nông phu hái sen rồi rước sen về tách lấy gạo sen đem ướp trà. Ngắm cái cách anh thoăn thoắt đưa tay nẩy những hạt gạo sen nhỏ xíu vừa khéo léo vừa cẩn trọng trong khi thao thiết kể về cái sự công phu của nghề ướp trà sen, tôi trộm nghĩ, công việc này dường như chỉ dành cho người thoát tục. Hay ít nhất là những khoảnh khắc dành trọn tâm huyết cho trà sen, hồn người ấy tự như không vương lại cõi trần…

Sen hái để ướp trà phải được hái khi trời còn tờ mờ sáng. Theo người nuôi sen và kẻ rành về sen thì lúc ấy, sen còn đương ngậm cười - nụ cười hàm tiếu như người con gái e ấp trong sương sớm, hương sẽ được ủ lại trong từng hạt gạo. Đem sen về trước lúc nắng lên, hạt gạo sen tinh khiết cũng không bị hao gầy sẽ giữ lại độ ngát cho trà.

Mỗi ngày, hàng ngàn bông sen từ Hồ Tây - Nơi địa linh cho thứ hương thơm đặc biệt nhất làm nên danh đệ nhất trà theo người tri kỷ về với quán trà nhỏ. Những đôi tay thuần thục và cẩn trọng tách cánh sen, nẩy gạo, rồi sàng sảy cẩn thận, gạn kỹ cả những tua sen trước lúc đem ủ với trà. Nếu có thời gian, trà còn được tắm sen trước khi đem ủ. Cái sự tắm trà này cũng công phu và cẩn trọng như một thứ nghi lễ quan trọng kỳ lạ. Người thường nhìn sen với quỳ không thể nào phân biệt được vì trông chẳng khác gì nhau nhưng người biết về sen thì có cách nhận biết thật dễ dàng. Sen thơm hơn quỳ thì đương nhiên là vậy rồi. Song, điều đặc biệt là sen, ngoài mười mấy cánh hoa to bao bọc bên ngoài, bên trong nó còn có những cánh hoa nhỏ xíu xếp dày còn được gọi là áo lụa sen. Chính những cánh hoa nhỏ này ôm gọn lấy đài hoa vì thế mang sứ mạng giữ hương cho những đóa hoa sen. Đem tách những tấm áo lụa này rải đều, ủ trà, theo người nối tổ nghiệp là đã tẩy trần cho trà và thấm trà bằng một làn hương tinh khiết…

Dường như đã lâu lắm rồi, người ta ít nhớ đến một thú thưởng thức sang trọng và tao nhã dành cho các bậc tao nhân mặc khách mỗi sáng tinh sương hay lúc chiều về. Nhâm nhi một ngụm trà sen mà mạn đàm về thế sự hay trao đổi những câu chuyện thân tình với những người tri kỷ, không dừng lại ở mức chỉ là thú chơi mà còn là một thứ nghi lễ để bậc cao nhân đối đãi với nhau. Sự giao ngộ kỳ biệt này sẽ thăng hoa khi ở đó, có sự gặp gỡ của sen Tây Hồ, chè mạn hảo (chè Tuyết Shan vùng mạn ngược Hà Giang mọc tự nhiên trên những dãy núi cao hàng ngàn mét quanh năm sương phủ) qua đôi tay tinh tế, điệu nghệ, đặc biệt là tâm hồn trong sáng, nhân hậu, đoan trang của những người theo nghề ướp chè.

Theo sử xưa, tích cũ hình thức uống trà được khởi nguồn từ chùa chiền mà chủ nhân là các vị thiền sư nên còn được gọi là “thiền trà”. Người nương theo cửa Phật thường uống trà, tụng kinh vào lúc sáng sớm hay buổi chiều tà. Thời khắc ấy trà khiến người ta tỉnh được mộng trần, rửa lòng tục và giúp thanh lọc tâm hồn...

Phận nhi nữ, không sành về trà, vốn hay mất ngủ vì tâm hồn đa cảm dễ mắc nợ chốn nhân gian mà tôi lại đem lòng mê hương của trà sen mới lạ. Cái dư vị thanh tao, sang trọng mà đằm sâu của trà hay cái hồn cái cốt của người đem tinh túy giữa đất với trời gắn lại cứ như sợi nhớ vô hình buộc ngọt ngào vào trong trái tim tôi. Để đôi khi những sợi nhớ vô hình như những giấc mơ lại khiến tôi lạc lối…

Có thể bắt đầu từ đâu nhỉ?

… Bắt đầu từ giấc mơ của mẹ tại làng hoa Ngọc Hà vào cái đêm mẹ mơ nhận về đứa con từ một nàng tiên hoa bé nhỏ? Hay bắt đầu từ dấu tích  hoàng thành xưa nơi thuyền rồng vua lướt nhẹ giữa dòng sông Ngọc hai bên trải những luống sen, nương theo dải lụa các cung nữ để ngự cảnh Tây Hồ trong giấc mơ tôi đã gặp? Hay tại những cánh sen vương đầy quán nhỏ đã ủ hương níu hồn khách đa đoan? Còn gì nữa? Phải chăng từ cái thuở tôi chân trần bé nhỏ, tắm hồn mình bằng thơm ngát những mùa sen…

Tôi vốn là người rắc rối. Tâm hồn tôi như những sợi tơ hồng được dệt bởi những hạt sương và những giọt nắng trời. Bởi thế tôi không cố cắt nghĩa tại sao tôi lại có duyên nợ với cõi trần đến thế, như tôi đã từng ngỡ ngàng sao không dưng mình mắc nợ với sen...

Người yêu sen thường say đắm khi sen đang độ ươm hương giữa mùa nắng hạ. Tôi, kẻ ngơ ngẩn lại thường quyến luyến những khi thu về, chạm tới lúc tàn sen. Cái khoảnh khắc của tiếc nuối và nhung nhớ, xao xuyến và hụt hẫng quện với làn hương sen dệt thành sợi thương buộc chặt vào sâu thẳm hồn tôi. Lướt đi trong gió, làn hương sen mỏng manh thơm rất nhẹ, phải đặt bước chân rất khẽ, phải lắng lòng để cảm nhận hồn đất trời đang rưng rưng ôm gọn nàng sen.

Có đôi khi bước đi trong chớm lạnh, một cánh sen nở muộn bất chợt ngã xuống mặt hồ khiến kẻ đa tình thảng thốt nhận ra sao sen giống phận nữ nhi đến thế. Tinh khiết, mong manh, ngọt ngào, kiêu hãnh, tự bao đời vẫn âm thầm nép mình vươn dậy khỏi bùn sâu.

Nhưng ô hay! Không dưng lại thương cánh sen rơi. Vô cớ lại yêu lúc sen tàn, kẻ rắc rối, ai hay, thường làm tổn thương trái tim mình bởi vậy.

Mong manh trong nắng, mong manh trong gió, trong veo những giọt sương… đã ủ lại hồn sen nơi quán trà nhỏ ấy. Ai mắc nợ chốn nhân gian thì bàn chân sẽ biết lối tìm về. Và con đường dẫu hẹp vẫn dành riêng một lối nhỏ cho người tri kỷ.

Dẫu biết cái đẹp thường làm trái tim mình bối rối, và tình yêu thường để lại vết thương, nhưng từ thẳm sâu vẫn biết ơn lắm cuộc đời này. Biết ơn một góc nhỏ khiến hồn ta mắc nợ.

Và một ngày, ta - kẻ lãng du tưởng đã dứt được nợ trần bỗng thảng thốt nhận ra mình. Người về từ trăm năm…

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)