Lưỡng nguyệt san Đạo Phật Ngày Nay

Thở và cười

Đã đọc: 1           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Ai cũng sống vội, sống hối hả. Người ta nói đó là kiểu sống công nghiệp nếu không thì không theo kịp mọi người. Người người thi nhau tăng gia sản xuất, làm và làm, đánh mất thời gian chính mình.

Học sinh đến trường học vội, nhà trường nhồi nhét, bắt các em phải nhớ. Học trường không đủ tranh thủ học thêm. Chiều cao người  Việt vốn khiêm tốn nay càng khiêm tốn hơn bởi những cặp sách đè nặng, làm sao các em lớn nổi? Tất cả các môn đều học nhồi, học nhét. Tôi chưa thấy môn nào giúp các em biết đối phó sợ hãi, điều chế cơn giận, học cách hiểu, cách thương, thương cả những người gây đau khổ cho chính ta.

Đất nước phát triển không phải ở chỗ người ta thi nhau làm ngày, làm đêm mặc dù điều này không sai. Bên cạnh đó, người ta cần biết sống chậm, sống có ý thức, hiểu và thương. Sống hiểu và thương thì không có hiện tượng giết người man rợ ngày càng gia tăng, công nhân bị bóc lột sức lao động, trẻ em, phụ nữ bị ngược đãi, không có cảnh hạnh phúc gia đình tan vỡ, vợ chồng ly tan, con cái bơ vơ không được giáo dục, xã hội thêm gánh nặng. Hệ thống tổ chức gia đình lung lay, phá vỡ nét đẹp truyền thống từ ngàn xưa của cha ông ta.

Sống vội, con người chỉ biết hưởng thụ. Sống gấp gáp, không ý thức được mình đang sống, đang tồn tại, đến khi sắp chết thì giật mình bàng hoàng tiếc nuối. Chúng ta đã chạy theo số lượng, những con số thi đua mà quên sự hiện hữu của ta giữa vũ trụ. Có ai biết mình đang thở không? Không! Họ chỉ biết thở dốc, hổn hển, mệt mỏi vì làm việc quá sức, đến hơi thở cuối cùng mới biết mình không còn tồn tại ở trần gian nữa. Người ta bắt đầu than khóc, tiếc thương. Vòng lẩn quẩn ấy cứ lặp đi, lặp lại. Phải chăng phương châm sống của con người trong thời hiện đại là làm việc quên mình, quên đi sự có mặt của chính ta để rồi nay mai gặp nhau cùng thốt lên hai tiếng “Giá như… giá mà” rồi sau đó lại “Tiếc quá!”.

Sống chậm không phải là sống ì ạch hay thụ động mà sống có chiều sâu, cảm nhận những gì đang diễn ra trong ta và xung quanh. Sống có chiều sâu ta mới có bước chân vững chãi đi giữa thử thách của hoàn cảnh bên ngoài. Đừng giết chết thế hệ trẻ bây giờ khi bắt chúng sống vội như ta. Điều đó thật quá nhẫn tâm. Hãy cho chúng cảm nhận được hơi thở của chúng và giá trị của hơi thở. Kiếp sống này có là bao. Tất cả đều gói gọn trong hơi thở mà thôi.

Vật chất không phải là thước đo duy nhất để đánh giá đất nước phát triển. Đạo đức con người có phát triển thì đất nước mới vững mạnh. Mỗi người dân cần ý thức mình đang làm gì thì mới tạo ra của cải vật chất, làm giàu cho nước nhà. Tỉnh ra đi. Chúng ta đừng nên quá ngờ nghệch và ngơ ngẩn nữa. Sống vội và sống chậm không còn là điều mới mẻ, khi nhắc lại người ta giật mình ngạc nhiên nhưng rồi có mấy ai nhận ra điều này? Hãy nhìn xã hội khi ai cũng hối hả, tất bật và mọi người không biết sự hiện hữu của mình. Giá trị của cuộc sống không còn.

Hãy một lần ngồi lại, ngồi lại với chính bản thân ta, với những người thân, san sẻ cho nhau những lời yêu thương. Hãy một lần tập ôm ấp những nỗi khổ niềm đau, mỉm cười với chúng, hoá giải chúng. Hãy tập chữa trị vết thương lòng, đừng giày vò chúng, yêu thương chính ta và yêu thương cả những người không yêu ta. Được vậy thì chắc chắn báo chí  chẳng bao giờ có bài viết về những vụ án giết người hay bạo động. Khổ đau vẫn cứ là khổ đau. Người ta đua nhau tới bác sĩ tâm lý chữa trị hay ẩn mình trong bóng tối của căn phòng chật hẹp, họ tìm đến nơi yên lặng không có bóng người, mong tìm chút gì đó bình yên nhưng tất cả đều vô nghĩa!

Đời cho ta bình yên trong khoảnh khắc giữa góc khuất cuộc đời. Đó không phải bình yên miên viễn mà là trốn chạy tạm thời. Chạy trốn cả chính ta. Trò chơi cút bắt làm thể xác và tâm hồn mệt mỏi, rã rời nhưng người ta cứ thích. Sống vội, mơ mộng và hời hợt nhấn chìm con người trong đau khổ triền miên. Mơ mộng làm chi vì cuộc đời cũng chỉ là giấc mộng. Nhớ nhé em! “Say mộng hay tỉnh mộng. Vẫn là mộng mà thôi”.  Tiếc nuối mà chi, có được gì?

Ôi! Quán trọ trần gian. Triệu lần đến vạn lần đi… Có ai dám buông bỏ những thứ mình đang có? Mấy ai hết lòng tha thứ kẻ gây đau khổ cho mình? Mấy ai dám từ bỏ hết tiền tài, danh vọng lên non cao tìm lại chính mình trong tận sâu thẳm tâm hồn? Có mấy ai? Bởi họ không dám tìm lại chính mình mà chỉ muốn quên mình trong men rượu cay, đánh mất mình trong những trò chơi hay thú vui vô bổ của thế gian. Lòng người không an thì làm sao đất nước giàu mạnh, khi con người suốt ngày chỉ biết đi tìm sự lãng quên. Giữa người và người đã mất đi sự truyền thông. Truyền thống từ ngàn xưa của cha ông ta hiếu kính tổ tiên, ông bà, cha mẹ giờ lại được con trẻ đưa lên bàn cân so đo đong đếm.

Xin bỏ lại phía sau những vướng mắc buộc ràng, lời than thở hay nước mắt uỷ mị, danh vọng tiền tài. Mọi thứ rồi cũng bỗng chốc hoá thành hư không. Ta hãy mỉm cười, thở để còn biết giá trị của sự sống. Hãy học cách lắng nghe, lắng nghe những trăn trở cõi lòng, hơi thở mệt mỏi của kẻ đang trên đường trốn chạy, muốn thoát khỏi phiền não cuộc đời. Chúng ta nghe để hiểu, có hiểu mới thương. Phải không em?

Mất sau hút bóng thiên đàng

Một khung trời nhỏ lá vàng chợt rơi

Người ngồi giữa cuộc đổi thay

Nghe sông núi cạn phút giây vô thường.

Hãy ngồi lại bên tôi để chúng ta cùng cảm nhận giá trị của lá xanh trên cành và lá vàng vô tình khẽ bay qua. Chiều về trên những con phố quanh co, buổi chiều mùa Thu không hối hả, dịu dàng và sâu lắng như chính tâm hồn của kẻ đã buông bỏ mọi thứ vướng bận của trần gian.

Tôi cười và em cũng cười. Thở và cười! Giá trị cuộc sống mà lâu nay ta đánh mất giờ mới tìm thấy…

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)