Lưỡng nguyệt san Đạo Phật Ngày Nay

Niềm tin và biểu tượng

Đã đọc: 1           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

San Jose, thứ sáu ngày 1 tháng 10. Hôm nay, tôi tham dự đại lễ bế mạc sau 15 ngày đón tiếp Phật Ngọc đến vùng đất Bắc California. Hai tuần nay, đã bao lần tôi cùng cha mẹ, vợ con, bạn hữu, đến tham dự nơi tràn ngập niềm vui. Mỗi lần bước vào khu vực ngoài lễ đài, tôi cảm nhận không khí lễ hội hồn nhiên, chân thành của quần chúng Phật giáo. Ở chốn này, như là cõi bình an tâm hồn, đầy nét gần gũi của người Việt Nam. Những phong cách, ngôn từ mang đầy nét bình dân là truyền thống tôn giáo gần gũi với tâm hồn thôn dã của xóm làng từ những thế kỷ trước, tôn giáo và con người, tâm hồn và biểu tượng, cõi tâm nào thì thế gian ấy.

Đây là nơi nhân gian nhiều náo nhiệt đón tiếp biểu tượng linh thiêng đầy an tĩnh, tâm thức hồn nhiên gặp ý niệm đạo lý siêu việt, cá nhân hữu hạn ngước mắt chiêm ngưỡng đường nét cho biểu tượng vĩnh hằng.

Không ai là không có an lạc khi đến nơi này. Tôi nói với chủ đất Đỗ Vẫn Trọn rằng: Tất cả niềm an lạc của hàng ngàn người cộng lại sẽ trở thành dòng sông nước ngọt to tát, như luồng gió Nồm từ biển Đông to lớn, chúc lành cho mảnh đất và cộng đồng này. Tôi tìm đến để bắt tay chúc mừng anh em trong ban tổ chức, những người bạn Phật tử quen biết từ lâu.  Nguyễn Hồng Dũng, giáo sư đại học với giọng xướng kinh chủ lễ thật điêu luyện và chân thành. Nguyễn Văn Chót, nông dân chân chất nhưng mang nhiều tri thức,  thân hình gầy nhỏ nhưng chắc nịch như chiếc đinh sắt không thể rĩ rét, cùng  nhiều anh chị huynh trưởng Phật tử của làng Hải Nhuận, Thừa Thiên.  Họ đã “Ăn chay nằm đất” suốt cả hai tuần qua trong căn nhà công nghệ này để lo chương trình.  Tôi gặp lại thầy chủ lễ Minh Tuyên - tu sĩ áo vàng trông oai nghiêm như sư tử lớn. Sư cô Tiến Liên với khuôn mặt hiền hoà thanh thoát. Gặp nhiều sinh viên triết học của tôi với câu chào “Em chào thầy,  thầy còn nhớ em không?” Suốt 12 năm qua, nhiều thế hệ sinh viên vùng San Jose đã qua lớp học của tôi.  Các em bây giờ đã tốt nghiệp đại học, lập gia đình, thành công trong xã hội.  Dĩ nhiên là tôi có được niềm an vui.

Tôi dẫn đứa con gái út Jennifer vào Phật đài. Nó là thiếu nữ ngỗ nghịch, cứng đầu nhưng có cơ duyên với Phật.  Cháu đã phát nguyện ăn chay trường hơn năm năm nay. Nhìn lên tượng Phật Ngọc, Jennifer lập tức đứng lại, cúi đầu, đảnh lễ và niệm Phật ngay. Không dễ gì có đứa con gái tuổi 15 ở Mỹ có lòng thành chiêm bái Phật với thái độ nghiêm túc như thế.  Cháu đòi tôi cho ở lại đến nửa khuya, khi Phật tử ra về hết, leo lên đến tượng đài, đụng bàn tay vào Phật Ngọc. Chưa bao giờ tôi thấy Jennifer với khuôn mặt ngời lên niềm an lạc như thế.

Ở thế kỷ này, những đứa trẻ vị thành niên cần biểu tượng - những biểu tượng cao quý, hiện thân của khả thể cao vời và to lớn của con người, để các em phục tùng và điều hướng nhân cách về chân trời sáng hơn. Khi phụ huynh và xã hội tạo nên những biểu tượng anh hùng thế gian hôm trước, để rồi hạ xuống ngày hôm sau thì tuổi trẻ ngày nay khao khát những hình ảnh siêu thoát vĩnh hằng. Tượng Phật Ngọc là hiện thân, là biểu tượng của nét đẹp trong tinh hoa cho khả thể vô hạn đó.  May và đẹp thay trong cộng đồng di cư nhiều nhiễu nhương như ở San Jose này, có những đứa con trẻ tìm ra giá trị chân lý sáng ngời.

Trong cõi tồn tại của sỏi đất, ngọc là kết tinh cao nhất sau hàng tỷ năm tiến hóa.  Đến cõi người thì Phật là hiện thân tối hậu của giải thoát. Tượng Phật bằng ngọc kết hợp cả hai đầu tiến hóa, của con người đến từ sỏi đá và từ thô thiển đến thanh thoát. Nó nhắc nhở những ai đến chiêm bái, ý thức chuỗi hành trình đó dù viên miễn nhưng không phải bất tận và vô vọng. Trầm luân trong bao nhiêu ức tỷ kiếp luân hồi, từng thời quán vọng tưởng cá nhân qua vô vàn dạng thể hiện thân, cuối cùng phải chấm dứt bằng phút giây giác ngộ và giải thoát. Ở đây, đứng giữa hai cõi của kim ngọc và Phật thân, những tâm hồn đang lớn - tất cả người Việt là những tâm hồn đang học làm người lớn – những tâm tư đang dằn vặt khổ đau. Tượng Phật Ngọc với hào quang chiếu sáng, đèn điện chiếu tỏa hay hiển hiện của lòng thành từ niềm tin chân chất, tất cả đều có thật. Chân lý bao giờ cũng được chia ra từng cõi, từng mức độ, nhiều màu sắc và thể tướng tùy theo tâm cơ của kẻ có hay chưa có trí tuệ và lòng thành.

Phật Ngọc hiện thân vào cõi người chỉ là biểu tượng nên vướng vào những chuyện thế gian như Bồ đề cao lớn, rễ cây phải đi qua sỏi đá, bùn lầy, ẩm ướt, tối tăm để tìm nhiên liệu cho sức sống trong không gian. Sẽ phải có, và đã có, chắc chắn, về những câu chuyện, sự thật cũng có, thêu dệt thêm cũng nhiều, suy luận ra không thiếu, về động cơ của chương trình Phật Ngọc và những cá nhân liên đới  nhưng nên nhớ rằng: Kinh doanh, danh tiếng, ngã mạn là hướng bên ngoài của thể tướng. Những kẻ nào mang đầy vọng tâm, ngã kiến chỉ thấy được bóng tối sau lưng Phật Ngọc. Những điều đó không phải là quan tâm chính trong chuyến hành trình biểu tượng linh thiêng cho quần chúng Phật tử. Khi cộng trừ phúc lợi đã làm xong, những ai nhìn kỹ mới thấy rằng đây là câu chuyện thật tốt lành.

Riêng tôi, với người thân và các đồng hương đã tham dự, chiêm bái Phật Ngọc thì trong tiếng kinh chân thành, trong niềm tin cao vút, những cảm nhận từ bi,  những phút giây an lạc, chúng tôi đã tìm ra nguồn ánh sáng thanh cao tỏa sáng từ biểu tượng tuyệt đẹp và oai nghi. Hạnh phúc thay cho những ai chiêm nghiệm được Phật Ngọc đang ngồi đó tĩnh tọa dưới gốc cây giải thoát xanh ngời. 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)