Lưỡng nguyệt san Đạo Phật Ngày Nay

Bà Ba và con chó gà

Đã đọc: 1659           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Trong đời có những chuyện tưởng nhỏ nhặt, mình từng thực hiện lại ảnh hưởng người khác mà mình không hay biết, đến khi người trong cuộc thổ lộ thì mình ngộ ra cuộc đời có nhiều chuyện lạ thường…

Chiều thứ hai, anh rể của tôi ghé nhà, đây là chuyện lạ vì mỗi khi về thăm thì cả hai vợ chồng vào cuối tuần hay giỗ quảy. Càng lạ hơn, hôm nay anh không vô nhà mà dựng xe trước cửa rồi í ới kêu tôi ra giúp một tay… Trên yên xe, anh ràng sợi dây thun quanh chiếc thau to màu đỏ, đậy hờ trên đó là miếng vải không đủ che hết bộ lông xù trắng của con chó Nhật. Con chó nằm dưới tấm vải khẽ trở mình đưa đôi mắt trắng đục buồn bã nhìn tôi như đã sẵn sàng đón nhận những gì sẽ xảy ra. Thật ngạc nhiên nhưng chưa kịp hỏi han gì thì anh đã giục tôi phụ bê cái thau vào nhà…

Con chó khoanh đuôi nằm im trong thau ở góc sân. Vuốt ve con chó một lúc, ông anh rể mới cho biết, nó là của bà chủ nhà nơi công ty anh thuê văn phòng. Bà bệnh và nhập viện sau ba ngày thì qua đời. Sinh thời là Phật tử thuần thành, bà cụ sống neo đơn nên đã nhờ chùa thu xếp phần hậu sự cho mình, đám tang của cụ tiến hành nơi vãng sanh quán nhà chùa. Suốt ba ngày quàng tại đó, con chó cũng được đưa sang, nó nằm bẹp bên quan tài, dỗ dành lắm nó mới liếm láp chút sữa. Ngày đưa tang, con chó cũng được đi theo, khi chiếc thang máy từ từ đưa cái áo quan xuống hầm để vào lò hỏa, con chó cuống quýt chạy vòng quanh như muốn nhảy theo xuống, may mà người ta kịp giữ lại… Giờ cụ đi rồi, không có ai chăm sóc, thương quá nên anh mới mang về nhà tôi gửi tạm rồi kiếm người nuôi hộ. Thật tình vì rất quý anh cho nên tôi nhận tạm chứ nhà tôi chưa bao giờ nuôi chó, vả lại nếu không nhận thì căn hộ nhỏ của anh lấy chỗ đâu mà cưu mang nó…

Hôm sau, tôi ra quán cà phê ở đầu hẻm để hỏi thăm thì có người cho biết là anh Thành bán tạp hóa gần đó có ý muốn nuôi chó. Vậy là tôi liền đi sang gặp anh. Anh Thành nói, để xem coi có thích con chó hay không rồi quyết định. Về nhà tôi bưng hẳn cái thau và con chó sang cho anh. Nhìn mặt con chó một lúc, anh Thành lắc đầu nguầy nguậy, anh nói là tưởng chó còn nhỏ chứ con này già yếu quá rồi, lại mang nhiều bệnh tật nên anh không nhận. Nghe anh nói tôi mới nhìn kỹ, đúng là nó già thật. Con mắt phải của nó bị kéo màn mờ đục. Hàm răng không biết bao nhiêu cái nhưng hình như cũng đã rụng nhiều. Còn hai đôi chân mềm oặt giờ đây gần như không còn đở nổi cái thân hình gầy nhom của nó. Tình hình thật nan giải, tôi nghĩ có lẽ mình mang về, rồi từ từ tính sau vậy. Từ nãy giờ bà Ba là dì ruột của anh Thành ngồi sau chiếc tủ kiếng quan sát và nghe hết trao đổi giữa tôi và anh. Bà Ba cũng bước ra xem con chó. Tôi biết và mua hàng của bà Ba từ hồi còn tiểu học. Bà Ba không lập gia đình, từ xưa đến giờ bà sống và bán hàng cho chị Hai là mẹ của anh Thành. Bà Ba hay tâm sự với những người quen là từ ngày chị Hai mất đi thì mọi chuyện trong gia đình đều do vợ anh Thành quán xuyến. Tánh tình chị Thành thì không giống với mẹ anh vì vậy mà bà Ba buồn, mâu thuẫn chuyện nhà và  buôn bán xảy ra hoài, những ngày xưa hạnh phúc không còn nữa. Bà Ba buồn và hay nói là rất muốn về quê nhưng còn ngại vì không còn người thân thích ở dưới nữa…

Nghe tôi kể về hoàn cảnh con chó, bà Ba nhìn nó rất lâu và nó cũng nhìn bà với ánh mắt như cầu cứu một cách lạ kỳ. Rồi bà đưa tay nựng nó và nói “Con là chó cái à… Khổ thân con chưa, thôi về sống với ta nhé, ta sẽ thay thế bà chủ của con”. Nói xong bà bế con chó vào lòng rồi quay sang cảm ơn tôi. Như hiểu được tiếng người, con chó rùng mình mừng rỡ, đôi mắt mờ đục của nó ngước nhìn bà đầy vẻ biết ơn.  Bà Ba đòi trả tiền “xăng xe” cho tôi vì đã đem con chó đến, tôi thoái thác không dám nhận vì bà nhận nuôi đã quý hóa và may mắn cho con chó lắm rồi… Tôi gọi điện thoại báo cho ông anh rể biết, anh ta mừng lắm rồi hẹn sẽ đến để cảm ơn và thăm con chó…

Mọi chuyện rồi cũng trôi đi trong vô vàn cái hối hả quay cuồng của cuộc sống. Những thúc bách cơm áo gạo tiền làm người ta quên nhiều thứ, vì vậy mà chuyện con chó rơi vào quên lãng cũng là thường tình. Sau lần tôi cùng anh rể đến cảm ơn bà Ba thì cũng cả năm sau tôi mới có dịp ghé vô tiệm anh Thành… Trong lúc mua hàng, nhìn quanh không thấy bà Ba, và cái tủ kiếng ngày nào cũng không thấy. Tiệm của anh bây giờ trông sạch sẽ và tươm tất hơn. Mua hàng xong, tôi hỏi thăm về bà Ba và con chó. Gương mặt đang vui vẻ của anh bỗng đượm buồn, anh nói là con chó đã chết lâu rồi!

Ngạc nhiên và nhận ra mình vô tâm quá. Tôi hỏi tiếp:

- Bà Ba đâu anh?”

- À... dì giận vợ chồng tôi bỏ về quê rồi! Anh trả lời, rồi liền tiếp:

- Em hỏi thì tôi mới nói: Dì Ba thương con chó lắm, báo hại nó bệnh liên miên, ba tháng trời cứ hai ba ngày là phải thuê xe ôm chở nó đi khám bệnh chích thuốc, tự nhiên em cho con chó mà chẳng khác nào cho cục nợ!”

Nghe anh nói xong, tôi cũng chẳng biết mình phải nói gì. Bỗng dưng bà chủ của con chó qua đời,  bỗng dưng ông anh rể mang nó về nhà tôi, bỗng dưng có người nhớ đến ý định nuôi chó của anh Thành, bỗng dưng bà Ba nhận nuôi, bỗng dưng nó chết và bà Ba về quê… Mọi cái như xâu chuỗi nhân duyên tan hợp, mình không hề có chủ đích nhưng nó vẫn cứ xảy ra như bàn tay vô hình sắp đặt… Rồi bỗng dưng lúc đó tôi lại nghĩ, không biết có còn ai thân thích mà dì Ba lại về quê? Chỉ nghĩ được đến vậy, rồi như có chút hụt hẫng thoáng qua trong lòng, tôi chào anh ra về…

Rồi lại nhân duyên tan hợp, trong một lần đi về tỉnh công tác, tình cờ tôi gặp bà Ba ngay khu chợ quê bà. Bà mừng lắm, vì lâu rồi mới gặp người quen, bà hỏi thăm đủ chuyện. Nghe nhắc đến con chó, mắt bà ánh lên tình cảm thật thiết tha. Bà nói: “Cảm ơn cậu đã mang nó đến, nó chính là hình ảnh tương lai của tôi”. Hết sức ngạc nhiên tôi hỏi: Sao dì nói vậy? Bà tiếp: Tôi đặt nó tên là “Ngộ” bởi nó biết thân phận mình, suốt thời gian sống với tôi nó trở thành người tri kỷ. Chữa bệnh xong, mắt nó sáng lại và đôi chân bình phục rất khỏe, tuy nhiên vô thường đến thì nó phải ra đi. Như cảnh tôi đây khi già yếu, mắt mờ, thân bệnh, không đủ duyên để sống cùng với gia đình đứa cháu, tôi có khác gì nó đâu. Vật và người đồng cảnh ngộ nên tôi thương và cưu mang nó như thể thương cho chính thân phận mình. Có lẽ vì phước báo ấy nên nay tôi được Sư thầy cho nương tựa cửa chùa. Ở đây, tôi đã biết kinh kệ và sống đúng với bản thể của mình. Thật kỳ diệu, con mắt phải của tôi trước đây bị kéo màn, nay sáng hẳn, cặp chân yếu ớt của tôi nay đưa tôi đi bộ thoải mái hàng ngày. Về đây, tôi nhận ra nhiều thứ, tranh giành hờn giận chỉ là phù du, điều đáng quý nhất là những ngày còn lại tôi được nương nơi cửa Phật để đoạn trừ phiền não của chính mình… Mà nè cậu ơi, thân phận của người hay vật nơi trần thế, tưởng là rất khác nhưng suy cho cùng nếu như phước đức kém thì cũng chẳng có gì khác nhau đâu…

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)