Lưỡng nguyệt san Đạo Phật Ngày Nay

Thơ: Xuân quê hương

Đã đọc: 2227           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Thiện Tài

 

Sáng nay én liệng mái tranh

Cây mai trước giậu mấy cành trổ hoa

Dáng ai rón rén thướt tha

Dáng ai thanh thoát như là dáng Xuân

Đường trần mỏi bước gian truân

Về đây ngắm lại dáng Xuân quê nhà

Ngỡ tình đất đã phôi pha

Ngờ đâu sau trước mặn mà thắm tươi

Quê hương mãi chẳng phụ người

Cho tôi mến gởi nụ cười chào Xuân.

 

Khi mùa Xuân đến

Kim Hoa

Tia nắng nhạt Thu mình hong chồi biếc

Bướm vẽ vòng, tình tự dáng ngu ngơ

Hương trái chín quyện hòa theo gió sớm

Khúc giao mùa  trỗi giọng ríu rít chim

Khoác áo hoa phố nhộn nhịp đắm chìm

Vui chân bước giữa mênh mông trời đất

Em lại về cho đời thêm khởi sắc

Ly rượu nồng ngây ngất nụ hôn yêu

Em lại về sưởi ấm tuổi nương chiều

Ru êm ả trang đời căng vị ngọt.

 

Ngàn thương

Mừng Xuân vạn hạnh

Ái Thi Nhân

Mừng vui đã đến thật rồi,

Xuân về hạnh phúc, người người ước mong.

Vạn điều trong cõi bụi hồng,

Hạnh, tâm thánh thiện giữ lòng sạch trong.

Hai mùa mưa nắng thong dong,

Ngàn câu tụng niệm lòng không mảy buồn!

Mười bốn điều Phật dạy ban,

Hai mươi thế kỷ lạc an vẫn còn.

 

Vô ngã

Diệu Anh

Thuyền tôi trôi giữa hai bờ thực ảo

Sóng tâm tư xao động cả trăm lần

Niệm niệm khởi là đắp bồi phiền não

Tan biến mình trong cát bụi phù vân

Rồi một chiều tôi neo thuyền tôi lại

Thả hồn vào giữa tĩnh lặng hư không

Nước trong vắt mà tôi thì trong suốt

Vạn hữu trong tôi vạn hữu đồng

Một sớm mai nào không còn tôi nữa

Vẫn phập phồng sự sống của muôn loài

Vẫn có tôi trong từng hơi thở ấy

Lại viễn hành sáu nẻo đời hoài thai.

 

Chùa khuya

Thiện Tài

Trăng sáng, hương đưa ngát cửa từ

Chuông thiền cảnh tỉnh mộng thiên thu

Lòng người đã lặng bao niềm tục

Chuông vẳng xa dần trong thái hư.

 

Thảnh thơi

Đông Tùng

Ta người một thể chơn như

Trong vô lượng kiếp kết từ nhân duyên

Hôm nay trở lại cửa Thiền

Đạo mầu lấp lánh an nhiên cõi lòng.

 

Xuân đạo

Tĩnh tâm lại

Xuân về trên lối đạo

Đại từ bi

Đâm nhánh tỏa bồ đề

Nguồn cảm xúc trào dâng thi, nhạc, họa

Vườn vô ưu thơm ngát hồn quê

Tây Nguyên

Thanh thoát nhiệm mầu

Tiếng cồng chiêng đồng vọng tiếng kinh cầu

Đại ngàn

Thắp tình lên đỉnh núi

Chư yang sing

Mây trắng tiêu dao...

 

 

Như thế qua đi...

Hạnh Thường

Trả em về cho diện mục bản lai

Cho hư không hiển mình trong lá cỏ,

Cho nụ cười hồn nhiên bỏ ngỏ

Như nhiên như tự bao giờ,

Mai em về không chút ưu tư

Quẳng gánh đời trần lao bể ái

Quẳng mối lo vô minh phiền trược

Em về như gió, như mây

Đêm qua rồi ánh sáng của bình minh

Soi thấu suốt tàn dư tù đọng

Hòa vào mênh mông âm thanh vang vọng,

Chuông chùa nhè nhẹ, gõ hồn xưa.

Em ướm mình trong ánh nắng ban trưa

Vệt bùn trần gian hòa tan tỏa rạng

Gót chân hồng rũ sạch ngàn duyên

Câu kinh nguyện cầu qua đi, qua đi, đừng ở lại

Em cười, ồ giản dị làm sao!

Như thị như thị như như thị

Bước chân đi chưa từng phân cách

Với tam thiên đại thiên thế giới.

Một lần thôi, rong chơi giữa thiên hà.

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)