Trang chủ PG Việt Nam Sự kiện & Vấn đề Vận động treo cờ nhân mùa Phật Đản hằng năm - Có những sự cô đơn đáng trân trọng

Vận động treo cờ nhân mùa Phật Đản hằng năm - Có những sự cô đơn đáng trân trọng

Đã đọc: 1913           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Năm nay Phật Giáo Việt Nam đăng cai tổ chức Đại Lễ Phật Đản Liên Hiệp Quốc –Vesak 2014 PL 2558, lần thứ hai trong 11 kỳ tổ chức kể từ năm 1999. Đây là sự kiện quan trọng luôn được sự quan tâm trong tinh thần phấn khích của tăng ni và Phật tử Việt Nam.

 Với riêng anh em chúng tôi, tuy niềm hân hoan được nhân lên gấp bội  nhưng  bên dưới đó vẫn cứ là những cộng việc thầm lặng như mọi năm bằng cả một tinh thần  trách nhiệm thực sự(dù rằng chả có ai trao và quan tâm). Đó là vận động  các nhà dân treo cờ Phật giáo, ít ra cũng phài là những nhà cận kề nơi mình  cư ngụ. Nói nhà dân vì ở đây hầu hết không ai là Phật tử,  không có chùa chiền và chưa bao giờ biết đọc một câu kinh Phật. Vì thế  những cụm từ Đại lễ  Phật Đản Liên Hiệp Quốc, Vesak hay những lần Đại Lễ Phật Đản thường niên  hãy rất còn xa lạ. Ngược lại, nếu có nhà là Phật tử thì  chính từ nơi đó lại  buông ra nhiều phát ngôn  khó nghe, tất nhiên  chẵng thèm treo cờ Phật. Theo những Phật tử loại này thì  đi chủa là  nét tu chân chính nhất, biểu thị lòng tôn kính đức Phật nhất, và giải thoát hơn là không cần phô trương bề ngoài! Thật hết sức đáng nể.

Hình như với họ, những người quanh năm suốt tháng không biết đi chủa mà  mỗi kỳ đại lễ Phật đản lại đi treo cờ Phật kính mừng  thì thật là quá sốc. Còn mình là Phật Tử thứ thiệt, hiểu đạo nhiều, cần chi treo ai cũng biết! Bản thân anh em chúng tôi thì không dám đến tận nhà họ vận động như bao nhiêu nhà khác vì  nghĩ rằng  họ  còn có vị Bổn sư  kề bên,  hằng ngày đến chùa tụng kinh bái sám hoặc  một tuần đôi ngày  kéo nhau lên chùa thọ  Bát Quan Trai (hay tu tập  chi đó) lẽ nào không  khuyến tấn các Phật tử mình  mua một lá cờ Phật về nhà treo ?

Nhiều năm rồi vẫn chứng bịnh đó còn hiện hữu, chưa có dấu hiệu thuyên giảm. Dường như đó cũng là căn bịnh chung, lây lan rất nhanh, không chỉ có ở địa phương  anh em chúng tôi, vì vậy mà  anh em vẫn phải cần mẫn, âm thầm vận động hằng năm. Làm Phật tử như vậy thì  có mệt mõi lắm không?

Những người không phải là Phật tử treo cờ,  (ở đây  chưa nói đến  vấn đề hướng dẫn  họ vào đạo và con đường vào đạo ấy có  hằng hà sa số ngõ, hằng hà sa số phương cách, dẫn dụ…mà nếu là một người  Phật từ ai cũng hiểu rõ điều sơ đẵng đó) hằng năm họ đã  cô đơn, lạc lõng với chung quanh, lại phải chịu thêm sự  cô đơn khác  của chính những Phật tử thứ thiệt  dè bỉu và phân biệt; đó là chưa  nói đến  việc họ đánh giá việc làm của anh em chúng tôi là đi  lo lắng, binh vực người hỏng biết đi chùa!

Vâng ! Những người chưa biết đi chùa hân hoan treo cờ kính mừng Phật Đản ! Thì đã sao, và tự thân sự việc nói lên điều gì?

Làm việc này, anh em chúng tôi ý thức với nhau rằng, hãy thương lấy những  bà con chòm xóm của mình  còn thiếu quá nhiều phước duyên để có thể trở thành một Phật tử như bao nhiêu người khác. Thương hơn nữa là dẫu chưa  bước tới chùa nhưng mỗi ngày sớm tối lại phải chịu nghe những hồi chuông  đinh tai của  hai giáo xứ Gia Tô ở hai đầu, chưa kể  thi thoảng  từ “đất thánh” gần đó, tiếng loa phóng thanh  ca ngợi và cầu xin Chúa vang  rền. Những bức ảnh đính kèm dưới đây  là những gia đình ở trong  vòng vây của hai giáo xứ đó, còn lại  thì xa hơn  và rãi rác đó đây. Như vậy về nghĩa nào đấy anh em chúng tôi đã  tạo mầm móng  ban đầu để bà con  dần tiếp xúc được với ành đạo vàng, được khởi nguyên bằng bảy bước chân  của đức Thế Tôn đặt xuống cõi trần  đầy gai nhọn này.

Chính vì xác định được những giá trị đó mà những năm qua, từ 15, 20, 40 cho đến hôm nay, đã vận động  được hơn 80  nhà treo cờ Phật kính mừng Phật Đản. Không kể đến những nhà anh em ruột chúng tôi hay những bạn  bè thân hữu  ở các nơi khác.

Nếu như  mỗi khi đi ngang qua một ngôi chùa nào đấy với cờ, lồng đèn treo rợp mát cả góc phố, ta có cảm giác ngộp thở, và khi vừa qua khỏi đó là một sự im ắng đến  đối lập, tất nhiên dễ thở hơn, nhưng mà chua chát hơn khi nhìn vào các cánh cổng tư gia chung quanh đó không có lấy một  lá cờ nào. Một vài  cơ quan thông tin không kiểm chứng  vội chụp lầy chụp để những  sắc màu ngộp thở ấy rồi gán cho dòng chữ “thành phố rực rở cờ hoa kính mừng Phật Đản” thay vì trung thực hơn là  “chùa A-Z rực rở cờ hoa kính mừng Phật Đản”. Lúc trước, có nhiều khi anh em  nói với nhau rằng, chỉ cần ngôi chùa  đó cho  mình một dây cờ, một dây lồng đền trong số đó thôi, sẽ  làm cho cả khu  xóm  nào đó mình vận động, sẽ rực rở và ý nghĩa hơn nhiều.

Những ngôi nhà  xóm chúng tôi treo cờ mừng Phật Đản trong cô đơn nhưng không lạc lõng vì năm nay có  nhiều sự tiếp sức từ những Phật tử ở Hà Nội, Hà Tỉnh …hết lòng hổ trợ, gởi đế tận nơi, giúp sức anh em chúng tôi rất nhiều. Bà con  năm nay  phần khởi trong lòng , hẹn năm sau con số  nhà treo cờ sẽ tăng gấp đôi. Điều này  sẽ chắc chắn vì  khi chúng tôi đang gõ bài này để kịp đưa lêm mạng thì vẫn còn bàn đến  gõ cửa  xin hổ trợ  cờ và lồng đèn, dù hôm nay 14 rồi, tiếc quá!

Lễ Phật Đản Liên Hiệp Quốc-Vesal  2014 của anh em chúng tôi  chỉ có thế. Xin vận dụng những thành tựu cỏn con này kính dâng đức Từ Phụ Bổn Sư Thích ca Mâu Ni Phật.

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

4.00

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Đăng nhập