Trang chủ PG Việt Nam Danh lam Kim Thân Phật Tổ - Chùa Bửu Minh Gia Lai

Kim Thân Phật Tổ - Chùa Bửu Minh Gia Lai

Đã đọc: 9227           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Gương mặt từ bi, trí tuệ của Đức Thế Tôn tại chùa con toả sáng và không khác bao nhiêu so với tượng của Đức Thế Tôn tại Thích Ca Phật Đài - Vũng Tàu. Tấm lòng con dâng trọn cho Thế Tôn trong khi làm tượng, có khi ban đêm trong mơ con thấy Thế Tôn cười với con, thọ ký cho con nữa. Chỉ là chuyện trong mơ, nhưng có những giấc mơ đẹp, đời sống có nhiều ý nghĩa lắm.

Kính Bạch Đức Thế Tôn !

 Con thương kính Đức Thế Tôn từ bé xíu, biết tụng kinh gõ mõ tại nhà khi lên sáu tuổi, do một người huynh trưởng mù chỉ bày, anh này mù nhưng biết đánh đờn, thổi sáo, nhái tiếng các loài  gia cầm. Với con nhà là chùa, vì nhà gần chùa. Hơn mười tuổi  đã làm chú Tiểu, từ ngày làm chú Tiểu thì tình yêu với Thế Tôn mỗi ngày mỗi lớn. Bản chất luôn khám phá, tìm tòi, quan sát, nhận xét, con thấy khắp đất nước mình, trong khuôn viên chùa đều tôn trí tượng Bồ Tát Quan Thế Âm, con yêu kính Bồ Tát Quan thế Âm như mẹ hiền, biết đọc minh chú Án Ma Ni Bát Di Hồng khi lên 4 tuổi do Ngoại dạy đọc. Bồ Tát Quán Thế Âm mang thân tướng nữ, biểu trưng cho đức tính hiền dịu, nhu hoà, từ bi, yêu thương. Theo nguyên lý âm dương, người nam là dương, người nữ là âm.Có phải đại đa số chùa chiền Việt Nam đều tôn thờ Bồ Tát Quan Thế Âm lộ thiên, mà người nữ cảm mến đến với chùa, do vậy nữ Phật tử ở Việt Nam  chiếm tỷ lệ khá cao. Chùa nào cũng tràn ngập người nữ. Âm tính quá nhiều khiến cho ngôi chùa thiếu đi sức mạnh cần thiết, thiếu đi cái Dũng, tương tự như nhà mà quá nhiều con gái. Chính từ suy nghĩ đó mà  trong tỉnh Gia Lai, chùa Bửu Minh con là nơi  điêu khắc tôn trí  tượng Thế Tôn lộ thiên đầu tiên.

hinh-n

Kim Thân Phật Tổ, khi chưa di chuyển qua vị trí khác để xây dựng ngôi Chánh Điện, có hàng cau.

Ngày đó, năm đó là thời bao cấp, đất nước, nhân dân, đạo giáo đều khó khăn chung, mua được bao xi măng đã thấy to chuyện, quần chúng vì cơm ăn áo mặc cuộc sống hằng ngày, ít lui tới chùa chiền, chùa vắng như chùa Bà Đanh, thật đúng như tục ngữ Việt Nam “ có thực mới vực được đạo ” Cô đơn trong một ngôi chùa quạnh hiu, bốn bề trà xanh bát ngát, chùa có cây đa, tối lại chim cú kêu, không điện, có khi không có dầu thắp nữa. Con tưởng chừng như bế tắc, nhưng may thay con còn có Thế Tôn, con có buồn nhưng ngẩn cao đầu đi tới, con nghĩ tới tương lai, của đất nước của Đạo Pháp với một niềm tin mãnh liệt rằng, rồi sương sẽ tan, trời sẽ lên, nắng ấm. Bởi không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời.  Hồi đó trong tủ sách của con còn một cuốn sách duy nhất “ Việt Nam Phật Giáo sử lược” của Hoà Thượng Thích Mật Thể, con luôn đọc và lẩm nhẩm bài thơ của Thiền Sư Vạn Hạnh suốt ngày:

 

Thân như bóng chớp chiều tà,

Cỏ xuân tươi tốt thu qua rụng rời.

Sá chi suy thịnh cuộc đời,

Thịnh suy , như hạt sương rơi đầu cành.

 

Bạch Thế Tôn ! Nhà thơ Phùng Quán có câu thơ : Có những phút ngã lòng, tôi vịn câu thơ mà đứng dậy”. Những năm tháng khó khăn trong cuộc đời, con cũng ngã lòng, con vịn bốn câu thơ của Thiền Sư Vạn Hạnh mà đứng dậy.

img_1266_600

 Hình ảnh Kim Thân Phật Tổ vị trí mới

 

Nhân duyên đến:

 Một hôm có một người trai trẻ khoảng chừng 27 tuổi từ Quảng Nam đến xin chùa làm thợ hồ, con đã đồng ý nhận anh ở lại chùa làm. Con nhờ anh làm cái lư thắp nhang, làm con rùa, con hạc, anh đã làm tốt công việc con giao. Con phát hiện ra anh này có chất tài hoa, có năng khiếu bẩm sinh. Một buổi sáng, con gọi anh dậy sớm uống nước Trà, con trao đổi với anh: Anh Bảy nè ! ( anh thứ bảy ) tôi thấy anh có chất tài hoa, anh cố gắng anh có thể trở thành nghệ nhân, tôi muốn anh cùng với tôi đắp điêu khắc một pho tượng Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, tôi không phải là nghệ nhân, chưa từng kinh qua một trường lớp đào tạo về nghệ thuật điêu khắc, nhưng tôi có tấm lòng kính yêu Đức Phật vô hạn, tôi có biết qua nghệ thuật điêu khắc trong những tháng năm nghiên cứu học hỏi ở sách, ở thư viện, và có lẽ từ kiếp trước nữa. Tôi đã có hai hình ảnh Đức Bổn Sư rất đẹp, một ở Nha Trang, một ở Vũng Tàu. Chúng ta cố gắng làm sao thể hiện được gương mặt Đức Phật thật từ bi, thật hỷ xả, đẹp như vầng nguyệt toả sáng diệu hiền, mát mẻ thanh lương. Ai một lần nhìn Phật là buông bỏ được những đam mê thấp hèn của mình, buông bỏ được những oán thù truyền kiếp, phát tâm quay về nương tựa nơi Đức Phật. Nếu được như vậy tác phẩm đầu đời của hai chúng ta thành công. Còn nếu như không thành công, đức tướng của Như Lai không thể hiện được, ai nhìn Phật cũng chê, không phát tâm tin Phật, không nói lên được điều gì về tướng hảo của Phật ( Phật có 32 tướng tốt và 80 vẻ đẹp mà ) lỡ mà chúng ta làm Phật, điêu khắc Phật mà xấu hơn người trần thì tôi sẽ đem Phật ra bỏ chìm xuống Biển Hồ nước (chùa con gần bên cạnh Biển Hồ nước) , rồi quên đi, quên như quên một kỷ niệm không đẹp trong đời mình. Nhưng về khoản tiền bạc tôi sẽ thanh toán cho anh đầy đủ”.

img_1260_600

 

Bạch Đức Thế Tôn !

 Con nhớ lại hồi đó con trả tiền cho anh mỗi ngày 10.000 đồng, con không cho anh ra khỏi chùa, ngày làm tượng, đêm ngồi tụng kinh với con, ngủ dưới đất ( bởi vì ngày đó con không có giường ngủ ) không được uống rượu. Bốn tháng trôi qua trong không khí tịch lặng của ngôi chùa cổ, trong cái thiếu thốn của xi măng, sắt thép, ăn uống hằng ngày, pho tượng Đức Bổn Sư rồi cũng hoàn thành.

Gương mặt từ bi, trí tuệ của Đức Thế Tôn tại chùa con toả sáng và không khác bao nhiêu so với tượng của Đức Thế Tôn tại Thích Ca Phật Đài - Vũng Tàu. Tấm lòng con dâng trọn cho Thế Tôn trong khi làm tượng, có khi ban đêm trong mơ con thấy Thế Tôn cười với con, thọ ký cho con nữa. Chỉ là chuyện trong mơ, nhưng có những giấc mơ đẹp, đời sống có nhiều ý nghĩa lắm. Sau khi điêu khắc Tượng Thế Tôn xong, có lẽ Thế Tôn vui, chư thiên hoan hỷ gia hộ, con từng bước tiến hành trùng tu những công trình phụ trong chùa, con cũng vừa tạm hoàn thành công trình trùng tu ngôi chánh điện, sáu năm qua vô cùng gian khổ, bởi con trực tiếp coi ngó thi công hằng ngày, công trình không giao cho nhà thầu, mà mướn thợ làm ngày. Ngày xưa tạc tượng Thế Tôn con kỹ như thế nào, thì khi xây dựng ngôi chánh điện con cũng kỹ như thế ấy. Diện tích xử dụng 560 m2, chiều cao tới đỉnh tháp thờ Xá Lợi Thế Tôn 47m. Nhớ Thế Tôn con đã đem tất cả tâm tình hiến dâng. Nhớ Tổ Quốc, chúng sinh đã cưu mang trưởng dưỡng con, con đã phụng sự hết lòng, nhớ ơn Sư trưởng giáo hoá, con đã có người truyền đăng, tiếp nối.

img_1268_600

 Nhớ Thế Tôn canh canh bên lòng, định ghi lại chút kỷ niệm, nhưng lần lữa trôi qua. Đầu xuân năm nay, chút duyên lành gặp bạn tri âm: Giác Đạo – Dương Kinh Thành nhắc con nhớ lại tượng Thế Tôn chúng con điêu khắc năm xưa. Và con đã ngồi lại, hồi ức lại những tháng ngày tơ tưởng, đêm nhớ ngày mong Đức Thế Tôn, tạc tượng Thế Tôn để cho Thế Tôn mãi hoài còn hiện hữu ở thế gian mà ban vui cứu khổ cho mọi loài chúng sinh.

 img_1274_600

01290028

Chánh Điện Chùa Bửu Minh, Gia Lai, có tháp chuông úp ngược .

Đầu Xuân Canh Dần – 2010

Thích Giác Tâm

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (2 đã gửi)

avatar
Lê Hoài Cẩm Thúy 12/06/2010 00:59:13
Hôm nay buồn buồn con lại ghé vào những trang phật giáo, con đọc xong lại thấy trong tâm mình thoải mái hơn nhiều!cảm ơn Sư phụ, cảm ơn các Thầy!
---
avatar
TGT 12/06/2010 21:54:30
Con thấy không ? Cuộc đời trôi qua nhanh quá ! Ngày làm tượng, điêu khắc tượng Kim Thân Phật Tổ, mới đây mà đã mấy chục năm rồi. Thầy bây giờ đã già, công việc vẫn nhiều như thuở nào. Canh cánh bên lòng sự hưng vong của Đạo Pháp. Liệu rồi chết có nhắm mắt không đây. Chúc con khỏe và vượt qua được những khó khăn trong cuộc sống hằng ngày.
tổng số: 2 | đang hiển thị: 1 - 2

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập