Trang chủ PG Việt Nam Con người Hành trình vươn tới chân tu của "Đại ca ánh sáng" thành phố hoa Đà Lạt - Kỳ 1: Gia nhập giang hồ để "rửa hận"

Hành trình vươn tới chân tu của "Đại ca ánh sáng" thành phố hoa Đà Lạt - Kỳ 1: Gia nhập giang hồ để "rửa hận"

Đã đọc: 2785           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Bất cứ ai về thăm ngôi chùa Định Quang ở thôn Dạ Lê, phường Thủy Phương, thị xã Hương Thủ, tỉnh Thừa Thiên - Huế đều nhận được sự đón tiếp ân cần, đượm tình thương và lòng mến khách của vị sư trụ trì Chơn Hữu với tên thật Huỳnh Thiện Hữu.

Sư Chơn Hữu trải lòng với chúng tôi về quá khứ của Thiện Hữu lắm niềm vui, nhiều nước mắt trong quãng đời làm đại ca giang hồ thành phố hoa Đà Lạt hay trùm bảo kê khét tiếng bãi vàng chốn rừng thiêng nước độc, rồi đành "gác kiếm" giã từ cuộc sống hận thù, tìm về cửa Phật hoàn lương, phục thiện, trở thành vị sư đầy lòng nhân ái, bao dung.

Sau trận đòn "thừa sống thiếu chết" ở chốn tha phương…

Sinh ra tại Thừa Thiên - Huế, nhưng từ thuở lên 5 (1975), Huỳnh Thiện Hữu đã theo mẹ vào thành phố sương mù Đà Lạt "kiếm kế sinh nhai". Đến vùng đất mới, mẹ Thiện Hữu phải "bán lưng cho trời, bán mặt cho đất" để tạo ra nguồn sống cho gia đình. Đổi lại, người mẹ này luôn có được niềm vui khi nhìn thấy Thiện Hữu học giỏi, hiền lành. Những thành tích cao trong học tập của Thiện Hữu trở thành nguồn động viên tinh thần cho người mẹ đang phải "một nắng hai sương". Lúc bấy giờ, Thiện Hữu đem lại sự kỳ vọng cho gia đình và  nhà trường với hình ảnh một người con ngoan, trò giỏi. Trong quãng đời học tiểu học và THCS, Thiện Hữu là một học trò thường xuyên có mặt trong các kỳ thi học sinh giỏi Văn TP Đà Lạt, được thầy yêu, bạn mến. Những trang văn hay của Thiện Hữu được thầy cô lấy làm mẫu cho các bạn cùng trang lứa học tập, noi theo. Ở trường, Thiện Hữu như một con ong chăm chỉ trong mắt thầy cô, bạn bè. Lúc ở nhà, trong mắt người thân, Thiện Hữu lại như một người nội trợ đích thực, vì cậu luôn tranh thủ thời gian để đỡ đần cho gia đình những công việc mà mình có thể làm được.

Niềm vui Thiện Hữu đem lại cho gia đình, thầy cô, bạn bè "chẳng tày gang" bởi khi bước vào năm học cuối cấp THCS, mọi người nhận thấy Thiện Hữu học tập lơ là. Đăc biệt, những trò nghịch ngợm đánh nhau, quậy phá… chưa bao giờ xuất hiện nơi cậu học trò này thì nay Thiện Hữu đã "biểu diễn" như "ăn cơm bữa". Thêm vào đó, việc bỏ học ngày một, ngày hai rồi lại ngày ba… Và "tần số" bỏ học của Thiện Hữu cứ dày lên theo thời gian. Cuối cùng, Thiện Hữu đã chấm dứt tuổi học trò của mình khi bắt đầu chuẩn bị chuyển cấp. Thế là hết, tấm gương sáng về học tập của Thiện Hữu trong mắt thầy cô, bạn bè đã bị vỡ. Niềm kỳ vọng của gia đình về Thiện Hữu đang như một viên than hồng bỗng chốc bị một gáo nước lạnh dội xuống.

Việc cậu học trò Thiện Hữu vốn hiền lành, học giỏi bỗng sinh chứng quậy phá, đánh nhau và nghỉ học "giữa chừng xuân" là bởi: "Một hôm, Thiện Hữu cùng với  bạn bè trong lớp đang chơi đùa với nhau thì một đám du côn, du đãng mang theo "đồ chơi" ở bên ngoài vào đánh đập. Thiện Hữu phải hứng chịu một trận đòn chí mạng "thừa sống thiếu chết". Lúc này, vì cuộc sống tha phương, không có ai giúp đỡ, chia sẻ nên Thiện Hữu uất ức. Trong suy nghĩ nông nổi của tuổi thơ, Thiện Hữu nuôi chí "rửa hận". Từ đó, Thiện Hữu bỏ trường lớp để đi học võ, rồi gia nhập vào băng giang hồ Ánh Sáng khét tiếng ở thành phố Đà Lạt. Một năm sau, Thiện Hữu đã "rửa" được mối hận trước sự chứng kiến của bạn bè trong lớp. Lúc trả xong thù cũng là lúc Thiện Hữu chấm hết tuổi học trò và theo "Ánh Sáng" để tồn tại… Khi ấy Thiện Hữu vừa tròn 16 tuổi" - sư Chơn Hữu nhớ lại.

Chân dung sư Chơn Hữu

Từ "Bá vương" phố hoa…

Sau khi gia nhập vào băng giang hồ Ánh Sáng, với sự mưu trí, giỏi võ nghệ, tài xử lý tình huống kết hợp với bản tính "chơi đẹp, chơi trội" nên chỉ trong vòng một thời gian ngắn, Thiện Hữu được các thành viên "Ánh Sáng" tôn làm đại ca.

Khi Thiện Hữu ngồi vào chiếc ghế thống lĩnh băng nhóm, tại "vùng trời bình yên" Đà Lạt, với tài dụng binh của mình, Thiện Hữu dẫn đường chỉ lối cho "Ánh Sáng" luôn giành được phần thắng trong các trận binh đao giáp mặt với những băng nhóm xã hội đen khác để tranh giành địa bàn "làm ăn". Từ đó, băng Ánh Sáng luôn được "kính nể" và "cánh chim đầu đàn" Thiện Hữu ngày càng "nổi như cồn" giữa thành phố mộng mơ Đà Lạt. "Ánh Sáng" trở thành "Bá Vương" trong những phi vụ thanh toán, đòi nợ thuê, đánh mướn và bảo kê các vũ trường… Thời gian này, Thiện Hữu kết thân với Tuấn - một "lãnh chúa" của băng giang hồ khác để khi có phi vụ nào lớn thì hai đàn anh này đứng ra giải quyết. Được sự phối hợp của Tuấn, băng Ánh Sáng như một con hùm ở phố rừng Đà Lạt, mặc sức tung hoành dọc ngang một cõi.
Để thêm danh tiếng và khẳng định đẳng cấp là một tay đàn anh có hạng, nặng số với đàn em, Thiện Hữu không chỉ thể hiện bản lĩnh của một người có máu mặt trước bàn dân thiên hạ, trước đại ca của các băng giang hồ khác trong việc sát phạt nhau bằng bạo lực, bảo kê và ăn chơi bạt mạng ở vũ trường… mà còn tổ chức đua xe siêu tốc trên những con phố Đà Lạt vốn được mệnh danh hiền hòa, mến khách. Chiếc xe 67 của Thiện Hữu chưa một lần thất bại và đã mang về cho anh ta những khoản tiền lớn.

Cầm đầu Ánh Sáng được một thời gian, nhận thấy không tương xứng với "năng lực" của mình nên Thiện Hữu tách ra thành lập một băng giang hồ khác mang tên "Ba cây Dừa" với hơn 20 thanh niên hư hỏng. Băng "Ba cây Dừa" hay "Ánh Sáng" mà Thiện Hữu làm đại ca đều kiếm được nhiều tiền từ việc bảo kê, đòi nợ thuê... Song, "của thiên lại trả cho địa", có bao nhiêu tiền đều tống sạch vào chốn vũ trường mà chính mình đang bảo kê với những cuộc nhậu thâu canh. Bạo lực, chơi bời trở thành vòng kim cô siết lấy Thiện Hữu.

… Đến trùm bảo kê bãi vàng

Chán cảnh sống ở chốn đô thị lúc thăng, lúc trầm, muốn đổi không gian, Thiện Hữu đã tuyển ra một số thành viên tiêu biểu, có đủ bản lĩnh trong nhóm "Ba cây Dừa" rời Đà Lạt để đến với bãi vàng Tà In thuộc huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng để tìm cảm giác mới.

Đến vùng đất mới Tà In, Thiện Hữu gia nhập vào băng giang hồ Hải Cẩu chuyên bảo kê sòng bài ở Đà Lạt một thời đã tề tựu về đây để "thống trị" bãi vàng. Với giọng trầm lặng, sư Chơn Hữu nhớ lại: "Tại đây, người ta không sống với nhau bằng tình thương. Sự sinh tồn, chân lý và quyền định đoạt, phân chia chiến lợi phẩm ở nơi này chỉ thuộc về kẻ mạnh. Tất cả mọi chuyện đều được giải quyết bằng bạo lực. Súng đạn, đao kiếm, cuốc xẻng… là những "trợ thủ đắc lực" cho các băng đảng thanh trừng, chém giết lẫn nhau để xưng hùng bá vương. Tranh giành, cướp bóc, chiếm đoạt của nhau… tạo thành một khu ô hợp đầy tệ nạn. Suốt ngày này qua tháng khác luôn phải chúng kiến cảnh chém giết, sát phạt, máu đổ".

Nơi chốn thâm sơn cùng cốc Tà In, chàng trai trẻ Thiện Hữu luôn dùng mưu trí kết hợp với thế mạnh của băng Hải Cẩu nên tất cả các băng giang hồ có mặt ở bãi vàng đều phải nằm đẳng cấp dưới, ngoại trừ băng nhóm Hoàng Nháy. Sư Chơn Hữu kể: "Lúc đầu, vì băng Hoàng Nháy có đến hơn 70 người nên băng Hải Cẩu muốn "vuốt mặt"… đành phải nể "mũi". Chỉ một xung đột trong cuộc nhậu, dẫn đến băng Hải Cẩu với băng Hoàng Nháy đã không đợi trời chung. Nhiều lần Hải Cẩu lên kế hoạch và đột nhập vào lán trại để trừng trị Hoàng Nháy, nhưng bất thành. Sau đó, băng Hải Cẩu như hổ thêm nanh khi thu nạp thêm Việt Lào có "hàng nóng". Một hôm, biết Hoàng Nháy có mặt trong lán trại, Hải cẩu lệnh cho Việt lào đem lựu đạn, súng AK và một số anh em đến tóm gọn Hoàng Nháy. Lần này, Hoàng Nháy đành chịu khuất phục và đầu hàng với điều kiện do Hải Cẩu yêu cầu: Nội trong 2 ngày, Hoàng Nháy phải rút hết quân ra khỏi vùng "tâm điểm" của bãi vàng". Thế là hết đối thủ nên quyền định đoạt, phân chia vùng mỏ khai thác thuộc về băng Hải Cẩu. Từ khi Hoàng Nháy đầu hàng, băng Hải Cẩu thỏa sức tung hoành nơi "trận địa" vàng Tà In. Ở vùng mỏ "tâm điểm" do Hoàng Nháy "nhượng" lại, băng Hải Cẩu đã khai thác được rất nhiều vàng. Khi có phi vụ nào lớn xảy ra, Thiện Hữu với Hải Cẩu trực tiếp giải quyết bằng vũ lực… là xong.

Suốt 4 năm (1990 -1993) ở bãi vàng Tà In, Thiện Hữu chán dần cảnh sống suốt ngày bạo lực, gươm đao, hận thù… nhưng chưa biết làm sao để rút chân. "Thế rồi, vào những đêm rằm, hơn 20 chàng trai trẻ cùng cảnh sống xã hội đen rủ nhau lên sườn đồi ngắm trăng và Thiện Hữu đã nói lên ý muốn quay về đời sống lương thiện bằng một cái nghề nào đó. Vào một hôm, Thiện Hữu bị một trận sốt rét "thập tử nhất sinh" nằm mê man mấy ngày và được một số người trong băng Hải Cẩu đưa về bệnh viện Đa khoa Lâm Đồng chữa trị. Khỏi bệnh, Thiện Hữu quyết định ở lại Đà Lạt để thực hiện cái ý định kiếm nghề, tạo lập cuộc sống lương dân, không quay lại chốn điêu linh để rồi suốt ngày phải chứng kiến cảnh tàn sát và ngập trong men say" - thầy Chơn Hữu nói. Vậy, cái ước muốn đó của Thiện Hữu có trở thành hiện thực với một con người đã bao năm sống cảnh gươm đao trong giới giang hồ có hạng?. Tất cả cuộc sống của Thiện Hữu khi quay về Đà Lạt, quá trình đấu tranh tâm lý để hoàn lương và trở thành chân tu chuyên làm việc thiện nơi "chôn nhau cắt rốn" Thừa Thiên - Huế ra sao, xin mời độc giả đón đọc ở số báo sau.

 

Kỳ 2: Nẻo đường trở thành chân tu.

Nguồn: Pháp Luật và Xã Hội


Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Previous
Next

Đăng nhập