Trang chủ Phật Pháp Giáo Pháp Tâm tánh Tâm Là Điểm Xuất Phát Của Mọi Vấn Đề

Tâm Là Điểm Xuất Phát Của Mọi Vấn Đề

Đã đọc: 1130           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Phật giáo là một phương pháp dùng để điều phục tâm buông lung nhằm chuyển hóa tâm từ khổ đau đến hạnh phúc. Ngay bây giờ, tất cả chúng ta đều có tâm buông lung, nhưng nếu có thể phát huy hiểu biết đúng đắn về bản chất đặc thù của tâm, thì sự chế phục sẽ tự nhiên theo sau và chúng ta sẽ thoát khỏi mê mờ càm xúc cũng như khổ đau mà nó tự động mang đến. Bởi vậy, bất kể bạn là người tin tưởng hay không, sùng đạo hay không sùng đạo, người theo Công giáo hay Ấn Độ giáo, hoặc là nhà khoa học, thiện hay ác, người phương Tây hay phương Đông, thì điều quan trọng nhất để biết là tâm của chính mình và cách nó hoạt động.

Nghiên cứu Phật giáo không phải là một công việc khô khan mang tính trí óc hoặc những phân tích hoài nghi của một số tôn giáo và học thuyết triết lý. Ngược lại, khi nghiên cứu Phật pháp và học cách thiền định, bạn trở thành chủ đề chính; bạn chủ yếu gắn bó với tâm, bản chất đích thực của mình.

          Phật giáo là một phương pháp dùng để điều phục tâm buông lung nhằm chuyển hóa tâm từ khổ đau đến hạnh phúc. Ngay bây giờ, tất cả chúng ta đều có tâm buông lung, nhưng nếu có thể phát huy hiểu biết đúng đắn về bản chất đặc thù của tâm, thì sự chế phục sẽ tự nhiên theo sau và chúng ta sẽ thoát khỏi mê mờ càm xúc cũng như khổ đau mà nó tự động mang đến. Bởi vậy, bất kể bạn là người tin tưởng hay không, sùng đạo hay không sùng đạo, người theo Công giáo hay Ấn Độ giáo, hoặc là nhà khoa học, thiện hay ác, người phương Tây hay phương Đông, thì điều quan trọng nhất để biết là tâm của chính mình và cách nó hoạt động.

          Nếu không biết rõ tâm mình, thì các khái niệm sai lầm sẽ khiến bạn không thấy được thực tại. Mặc dù bạn có thể cho rằng mình là người thực tập tôn giáo này hay tôn giáo kia, nhưng nếu nghiên cứu sâu sắc hơn, thì bạn thấy mình không thuộc tôn giáo nào cả. Hãy cẩn thận. Không có tôn giáo nào chóng lại hiểu biết về bản chất của chính bạn, nhưng tất cả những người sùng đạo thường xuyên đòi hỏi quá nhiều về học thuyết, lịch sử hoặc triết lý thuộc tôn giáo của họ, nên không hiểu cách và những gì họ hiện hữu, trạng thái tồn tại ngay bây giờ của họ. Thay vì ứng dụng tôn giáo của mình để đạt dược các kết quả của nó—độ sanh, giải thoát, tự do nội tại, hạnh phúc và an vui miên viễn—họ lại chơi những cuộc chơi trí óc với tôn giáo của mình, như thể nó là một sở hữu vật chất.

          Nếu không biết cách mà bản chất nội tại của mình phát triển, thì làm sao bạn có thể nhận chân được hạnh phúc miên viễn? Hạnh phúc tuyệt đối nằm ở đâu? Nó không ở trên bầu trời hoặc trong rừng rậm; bạn sẽ không tìm thấy nó trong không trung hay dưới mặt đất. Hạnh phúc vĩnh cữu nằm trong chính bạn, trong tâm, hiểu biết và tinh thần của bạn. Đó là lý do tại sao mà việc quán sát bản chất của tâm bạn trở nên vô cùng quan trọng.

          Nếu học thuyết tôn giáo bạn đang theo đuổi không mang lại hạnh phúc và an vui trong cuộc sống hằng ngày của mình, thì điểm cốt yếu là gì? Mặc dù bạn nói “tôi là một người thực tập tôn giáo này hay tôn giáo nọ”, nhưng hãy quán sát kỉ những gì mình đã làm, cách mính hành động, những gì mình đã từng nhận biết từ khi đi theo tôn giáo ấy. Đừng sợ khi truy vấn chính mình đến cùng. Kinh nghiệm của bạn rất tốt. Nó cần thiết để tìm hiểu những gì bạn thực hiện, mặt khác, bằng cách nào bạn biết những gì mình đang làm? Tôi chắc chắn bạn đã biết, niềm tin mù quáng đối với bất cứ tôn giáo nào có thể không bao giờ giải quyết các vấn đề của bạn.

          Nhiều người còn yếu kém về việc thực tập tâm linh của họ “ồ, nó dể dàng mà. Tôi đi chùa hoặc nhà thờ mỗi tuần. Điều đó đủ cho tôi rồi”. Đây không phải là câu trả lời. Mục đích tôn giáo của bạn là gì? Bạn muốn có đáp án mình cần hay chỉ thực tập cho vui? Bạn phải quán chiếu. Tôi không xem thường bất cứ ai, nhưng bạn phải chắc chắn về những gì mình đang thực hiện. Sự thực tập của bạn bị các ảo tưởng làm sai lầm và ô nhiễm hoặc nó trở nên duy thực? Nếu phương pháp của bạn  dạy bạn hành động và nổ lực một cách đúng đắn nhằm dẫn đến các nhận thức tâm hồn như tình thương, từ bi và trí tuệ, thì rõ ràng nó rất có giá trị. Ngược lại, bạn chỉ hoang phí thời gian của mình.

          Các khái niệm làm nhơ bẩn tâm hồn nguy hiểm hơn cả thuốc phiện. Các quan điểm sai lạc và sự thực tập thiếu chính xác bám rể sâu trong tâm bạn, phủ lấp suốt cuộc đời bạn và cú đi theo tâm bạn trong đời sống kế tiếp. Điều đó nguy hiểm hơn nhiều so với một vài cơ bản vật lý.

Tất cả chúng ta ai cũng muốn có hạnh phúc dù sùng đạo hay không sùng đạo, dù người phương Tây hay phương Đông. Mọi người đều tìm kiếm hạnh phúc, nhưng có thực bạn đang tìm đúng chỗ? Có lẽ hạnh phúc nằm ngay chỗ này, nhưng bạn tìm kiếm ở chỗ kia. Phải chắc chắn rằng bạn tìm kiếm hạnh phúc nơi mà nó được tìm thấy.

          Chúng tôi xem lời dạy của đức Phật gần gủi với tâm lý học và triết học hơn là những gì bạn thường xuyên hình dung về tôn giáo. Nhiều người dường như nghỉ rằng tôn giáo chủ yếu là vấn đề của niềm tin, nhưng sự thực tập tôn giáo của bạn phần lớn chỉ dựa vào niềm tin, thì đôi lúc một vấn đề hoài nghi khởi lên từ một người bạn—“bạn đang làm gì trên trái đất này?”—có thể hoàn toàn hủy hoại nó: “ồ, Thượng Đế của tôi ơi! Mọi thứ tôi đã từng làm là sai lầm”. Do đó, trước khi dấn thân vào bất cứ con đường tâm linh nào, hãy chắc chắn rằng bạn biết chính xác về những gì mình đang làm.

          Tâm lý học Phật giáo dạy rằng sự cố chấp mang tính cảm xúc đối với thế giới cảm giác bắt nguồn từ các cảm thọ tâm thức và vật chất. Năm giác quan cung cấp thông tin cho tâm bạn, tạo nên các cảm thọ khác nhau, tất cả đều được phân thành ba nhóm: vui, khổ và không khổ không vui. Các cảm thọ này khởi lên trong sự hưởng ứng đối với tác dụng kích thích thuộc tâm lý hoặc vật lý.

          Khi chúng ta kinh qua những cảm thọ an vui, thì sự cố chấp mang tính cảm xúc sanh khởi, và khi cảm thọ an vui đó biến mất, thì sự am muốn khởi lên, tham vọng trãi nghiệm nó lần nữa. Bản chất của tâm này là chưa thỏa mãn; nó phá hoại sự yên bình của tâm thức bởi vì bản chất của nó là kích động. Khi kinh qua các cảm thọ khổ đau, tự nhiên chúng ta không thích và muốn tống khứ chúng; sự ác cảm sanh khởi, ngoài ra, còn xáo trộn sự yên bình của tâm thức chúng ta. Khi cảm thấy không khổ không vui, chúng ta phớt lờ những gì đang xảy ra và không muốn thấy thực tại. Do đó, bất cứ cảm thọ nào khởi lên trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta—vui, khổ hoặc không khổ không vui—chúng đều quấy rầy chúng ta trên phương diện cảm xúc và không có sự quân bình hoặc thanh thản trong tâm mình.

          Vì thế, việc quán chiếu các cảm thọ theo cách này không có gì liên hệ với niềm tin, phải không? Đây không phải là chuyện của một số người phương Đông trên dãy Hi-mã-lạp sơn. Đây là bạn, là công việc của bạn. Bạn không thể phủ nhận những gì tôi đang nói bằng cách quả quyết “toi không có cảm thọ”. Điều đó quá đơn giản, phải vậy không?

          Hơn nữa, nhiều hành động tiêu cực của bạn là những phản ứng đối với cảm thọ. Hãy quan sát chính bạn. Khi bạn cảm thấy an vui là kết quả xự tiếp xúc với mọi người hoặc các đối tượng cảm giác khác, hãy phân tích chính xác cách bạn cảm nhận, tại sao bạn cảm thấy an vui. Cảm giác an vui không nằm ở đối tượng bên ngoài, phải không? Nó nằm trong tâm bạn. Tôi chắc chắn rằng tất cả chúng ta đều đồng ý cảm giác an vui đó không phải nằm ở bên ngoài bạn. Như vậy, tại sao bạn cảm nhận theo cách đó? Nếu không kinh qua như điều này, thì bạn sẽ không nhận ra các cảm thọ hạnh phúc và an vui, khổ đau và bất hạnh, và không khổ không vui đều nằm trong chính bạn. Bạn sẽ nhận thấy chính mình phải có trách nhiệm chủ yếu đối với các cảm thọ mà mình trãi qua và không thể đổ lỗi cho người khác về những gì bạn cảm nhận: “anh ta làm cho tôi đau khổ; cô ấy khiến tôi đau buồn; chuyện vơ vẫn đó khiến tôi sầu khổ”. Bạn không thể đổ lỗi cho xã hội về các vấn đề của mình, mặc dù đó là những gì chúng ta thường làm, phải vậy không? Điều đó không thực tế.

          Khi nhận thức rõ sự tiến triển đích thực về các vấn đề thuộc tâm thức của mình, bạn sẽ không bao giờ đổ lỗi cho bất cứ người nào khác về cách bạn cảm nhận. Nhận thức đó là sự khởi đầu của mối quan hệ tốt đẹp và tôn trọng người khác. Thông thường, chúng ta trở không biết; chúng ta hành động một cách vô ý thức và tự nhiên thiếu tôn trọng, làm tổn thương người khác. Chúng ta không quan tâm, mà chỉ thực hiện nó, đó là nguyên nhân của mọi vấn đề.

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập