Theo Dấu Chân Xưa

Đã đọc: 4818           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Đêm ngày tự vấn cõi lòng, biết đến bao giờ mới hòan thành tâm nguyện hoằng pháp độ sanh, mới thật sự báo đền ân đức sâu dày của Tứ ân Tam bảo. Nghĩ đến việc này sao thấy hổ thẹn trong lòng.

Như một dòng thác đổ, cuộc đời  cứ lưu chuyển không ngừng, mới đây mà đã hơn 30 năm xuất gia tu học, khoảng thời gian không phải ngắn so với một đời người. Nay tỉnh tâm xét lại sao thấy nội lực tu hành vẫn cần được gia tăng. Bao cơn gió lốc trong đời, những trận cuồng phong thử thách đôi khi làm cõi lòng đau xót, lắm lúc khiến tinh thần hoang mang. Phải chăng vì những băng giá trong tình người, những tranh dành hơn thua được mất, thi thỏang cũng làm cho trái tim se thắt.

Đêm ngày vẫn còn nhờ sức gia trì của chư Phật, chư Bồ tát và Long thiên thánh chúng, tháng năm vẫn cần sự chở che ủng hộ của Tổ-Thầy, huynh đệ, Phật tử gần xa, của chư vị ân nhân thí chủ đàn na, mới có thể phần nào vượt thoát những oan trái, túc nghiệp tiền khiên đang vây kín, phủ quanh cuộc đời.

Đêm ngày tự vấn cõi lòng, biết đến bao giờ mới hòan thành tâm nguyện hoằng pháp độ sanh, mới thật sự báo đền ân đức sâu dày của Tứ ân Tam bảo. Nghĩ đến việc này sao thấy hổ thẹn trong lòng.

 Hình ảnh Đức Phật vĩ đại với nhân cách siêu phàm đã khắc họa trọn vẹn trong tâm hồn con từ khi xuất gia thế phát. Nhân dáng của các bậc long tượng nơi này chốn nọ là cả một chấn động tâm tư, vừa viên dung diệu hữu, vừa cao thượng trác tuyệt trùm khắp thái hư. Riêng bản thân con, lúc nào cũng dư thừa những vụn vặt phàm phu, tâm hồn vỡ tan bất định. Từ ngôn ngữ đến nhân cách, từ hành động đến cử chỉ đều thể hiện một chúng sanh vô tòan khiếm khuyết. Lắm lúc sự tan nát nơi tâm hồn con tung tóe khắp mười phương, cội nguồn rời xa, bản thể lu dần, không tìm ra lối.

 Nhớ lại những năm tháng đầu tiên khi bước chân vào cửa Đạo, dòng cảm xúc nỗi bâng khuâng cứ vây quanh tâm hồn thơ dại. Hoang mang lạc lõng, khó lòng dứt khóat. May thay nhờ có tiếng chuông chùa ngân vang trong đêm vắng, nhắc nhở kẻ vô minh tỉnh mộng hòan hồn. Liền khi ấy hạt giống giải thóat bắt đầu hé nụ, cánh đồng giác ngộ ngát hương từ ái, hoa lá tình người nở rộ hiến dâng, bánh xe luân hồi dường như đứng lại, hạnh phúc dâng tràn lan rộng khắp nơi. Ngôn ngữ thế gian trở thành vô dụng, không khả năng diễn đạt thành lời.

 Từ đó trong con bao mâu thuẫn nội tại, những nghịch l‎ý ngoại hàm như chấm dứt, để lắng tai nghe tiếng yêu thương con người và cuộc sống. Âm thanh đó vang vọng từ muôn kiếp, nay trở về từ giác ngộ chân như, dạy cho con nhân cách cao thượng, tư tưởng vị tha cứu khổ, để sự hiện hữu của con có thêm giá trị. Nhân dáng và phẩm hạnh này sẽ là một “Đại Hùng Đại Lực” mở toang cánh cửa từ bi trí tuệ, đưa con và mọi người vào thế giới ngọt ngào của thương yêu, là chuyển động dương tính của dòng chảy tâm thức, giúp thực hiện một cuộc hóa sinh, tái hiện một đời sống an lạc, hạnh phúc.

 Cúi xin chư Phật cho con sự tự tin dũng mãnh, khắc sâu tinh thần tiêu sái thong dong, cất bước tha phương xiển dương chánh pháp, bỏ lại sau lưng bỉ thử cuộc đời. Đây là cách mà chư Phật, chư vị Bồ tát, liệt vị Tổ sư đã sống, đã đi và đã hành đạo: “Phát túc siêu phương, tâm hình dị tục”.

Ôi đẹp đẽ và cao thượng biết bao. “Phát túc siêu phương” là chấp nhận lìa xa tình cảm thiết tha của gia đình thân tộc, là phụ lòng hy vọng của hai đấng sinh thành.

“Tâm hình dị tục” là quyết định phi thường của tấm lòng kiên định, phải chịu đựng suốt cả cuộc đời mọi điều phê bình từ chốn nhân gian.

 Kính lạy mười phương chư Phật, xin cho con dâng tất cả tâm thành sám hối những tội lỗi đã nhiều đời gây tạo. Xin cho con đầy đủ ‎nghị lực, mạnh dạn dấn thân không biết mỏi mệt vào những nơi gian khó. Hay ít ra cũng như A Nan tôn giả, đã từng thệ nguyện: “Đời ngũ trược con xin vào trước”. Để tâm con đầy đủ ‎ý chí, để lòng con viên mãn nội lực, vượt qua chướng duyên nghịch cảnh, thẳng bước lên bờ giác ngộ giải thóat.

Với ước nguyện hoằng dương chánh pháp lợi lạc quần sanh, dẫu chông gai tràn đầy phía trước, con xin phát tâm làm viên gạch lót đường, làm hòn sỏi công viên cho mọi người dẫm bước. Hay nếu có đủ phước duyên, con xin nguyện làm bóng cây tươi mát che chở cuộc đời khổ đau phiền lụy, là nguồn suối ngọt ngào tưới mát những tâm hồn khô cạn niềm tin.

 Từ ngày quyết tâm xả thân cầu đạo, gian nan không sờn, tử sanh chẳng sợ, xem sống chết vô thường như trò đùa ảo hóa thì xá gì tài sắc lợi danh. Vui thú điền viên, quy ẩn núi rừng, thấu thị chốn phàm trần, thế gian tự tại.

Ngày nay đã biết thời gian không điểm tựa, mạng sống khó lâu dài, sáng khỏe chiều đau, vô thường ghé thăm buổi tối, nếu không nổ lực tiến tu, e ngày sau chậm trễ.

 Thế nên, kinh pháp mỗi ngày siêng tụng, thiền tọa chẳng phút lơ là, tịnh độ sáu chữ Di Đà niệm hòai chẳng dứt. Xin theo dấu chân cổ đức, thức tỉnh ngao du, dẫu trong đau khổ mịt mù, vẫn nhớ về cố hương sáng tỏa.

 Ô kìa chim non thánh thót, vui thú ma ha, ngàn đóa tâm hoa đêm ngày đua nở. Tâm Xuân thường tại đã đến đây rồi. Tiếng nhạc thanh thóat liên hồi, tổ ấm quê hương quyết tâm trở về nguồn cội.

 

Chùa Phật Đà, Úc Châu
Tháng 07 năm 2008
Tỳ kheo Thích Thiện Hữu

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập