Trang chủ Phật Pháp Bước đầu học Phật Đức Phật: Ngài là ai ? Đức Phật – Hiện Thân của Hòa Bình

Đức Phật – Hiện Thân của Hòa Bình

Đã đọc: 7602           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Ngược dòng thời gian cách đây hơn hai mươi sáu thế kỷ, một con người lịch sử bằng xương bằng thịt xuất hiện ra đời khoảng năm 624 trước công nguyên tại vườn Lâm-tì-ni (Lumbini) thuộc Ấn Độ, Nê-pan (Nepal) ngày nay. Con người ấy chính là đức Phật Thích Ca Mâu Ni (Sakyamuni), vị vua hòa bình, vị sứ giả hòa bình, vị hiện thân của hòa bình, đem lại tình thương, an lạc và hạnh phúc đích thực cho thế gian này.

Theo triết lí Bà La Môn (Brāhmaṇa) cũng như các triết lí của các tôn giáo khác, con người được xem ở vị trí thấp lắm, đấng Phạm thiên, đấng Sáng tạo hay một đấng Thần linh nào đó được xem ở vị trí tối cao. Đạo Phật luôn đề cao con người là trên hết, chỉ có con người mới thong dong và vững chãi đi trên con đường an vui và hạnh phúc, ngoài con người ra không có một đấng thần linh nào có thể thay thế và đảm trách.

Con người ở đây chính là con người hướng thượng và hướng thiện, con người chuyển nghiệp, chuyển từ phàm phu tới thánh quả, xấu tới tốt, khổ đau tới an vui và hạnh phúc, v. v...Chúng ta biết Phật có nghĩa là người tỉnh thức và giác ngộ. Ở đâu có người sống chánh niệm và tỉnh giác trong đời sống hằng ngày, ở đó có Phật hiện thân, tức là mỗi chúng ta, luôn an trú trong ánh sáng từ bi và trí tuệ của đức Thế Tôn. Con người này có thể đem lại hòa bình tới chúng sanh muôn loài. 

Khi thái tử Sĩ-đạt-đa (Siddhārtha) đản sanh, Ngài bước đi trên hoa sen, tay phải chỉ lên trời, tay trái chỉ xuống đất và nói “Trên trời dưới trời, chỉ có cái Ta là trên hết, tất cả chúng sanh đều có Phật tánh.” (Thiên thượng thiên hạ, duy Ngã độc tôn, nhứt thiết chúng sanh giai hữu Phật tánh).[1] Theo tư tưởng Phật giáo, cái “Ta” trước hết là chỉ con người, không phải là chỉ một Đấng tối cao nào đó, không phải là chỉ một Đấng Phạm thiên nào đó. Con người ở đây chính là con người giác ngộ, đức Phật Thích Ca Mâu Ni, vị hiện thân của hòa bình, vượt thoát mọi phiền muộn, sầu não và khổ đau, đem lại an vui, hạnh phúc và hòa bình cho số đông. “Một chúng sinh duy nhất, một con người phi thường, xuất hiện trên thế gian này, vì an lạc cho số đông, vì hạnh phúc cho số đông, vì an lạc và hạnh phúc cho chư thiên và nhân loại, chúng sinh đó chính là đức Phật Thích Ca Mâu Ni.”[2]

Học lịch sử Phật giáo, chúng ta biết cuộc đời của đức Phật, là hiện thân của tình thương, của an lạc, của giải thoát, luôn gắn liền với chúng sanh và môi trường thiên nhiên. Đức Phật sinh ra dưới gốc cây vô ưu (Ashoka or sorrowless tree) ở vườn Lâm-tì-ni (Lumbini), thành đạo dưới gốc cây Bồ-đề (Bodhi tree) ở Bồ-đề-đạo-tràng (Bodhgaya), nói bài Pháp đầu tiên (Dhammacakkappavattana Sutta) cho năm anh em Tôn giả Kiều-trần-như (kondanna) tại vườn Nai (Migadàya, Sarnath) và nhập diệt dưới hai cây Sa La ở Câu-thi-na (Kusinàra).

Dựa vào môi trường thiên nhiên để bảo vệ, để nuôi dưỡng và để tưới tẩm những hạt giống tình thương vào trong tâm thức bình an của mỗi chúng sinh, đức Phật, cùng với các đệ tử, lên đường vận chuyển bánh xe chánh pháp truyền bá trong khắp nhân gian, đem lại hoa trái tình thương, tuệ giác và hòa bình thiết thực không những cho con người, con vật, mà còn cho cỏ cây, rừng, núi, đất, đá, sông, ngòi, ao, hồ, biển cả, v. v...

Thực vậy, mỗi khi chúng ta có đầy đủ duyên lành học và thực hành giáo pháp của đức Phật, thì chúng ta chắc chắn sẽ sống cuộc đời an vui và hạnh phúc trong từng giây từng phút của cuộc sống hằng ngày của chúng ta. Chính vì thế, xưa cũng như nay, nơi nào mà đức Phật và các đệ tử của Phật xuất hiện để hoằng dương chánh pháp và làm lợi lạc chúng sanh, là nơi đó có được an vui và hòa bình cho mọi người và mọi loài trên khắp hành tinh này. Trong Kinh Pháp Cú, kệ số 98 ghi:

“Hoặc trong làng mạc hoặc trong núi rừng,

Hoặc trong thung lũng hoặc trên đồi cao,

Bất cứ nơi nào A La Hán trú,

Nơi đó vô vàn vui sướng biết bao.”

A La Hán là vị hành giả tu tập, giác ngộ và giải thoát, sống cuộc đời an vui và hạnh phúc, có khả năng hiến tặng những hoa trái an lạc và hạnh phúc cho tất cả chúng sanh muôn loài. Như vậy, mỗi chúng ta là một A La Hán, mỗi chúng ta là một vị Phật tương lai và mỗi chúng ta là một hành giả bình an để đem lại những chất liệu thương yêu và hiểu biết tới nhiều người. Thực hiện được như vậy, chúng ta có thể góp phần xây dựng một cõi thiên đường và cực lạc ngay tại thế gian này.

Chính vì vậy, đạo Phật và giáo lí của đạo Phật được truyền bá tới đâu, đức Phật và các đệ tử của đức Phật đi hoằng dương chánh pháp tới đâu, thì nơi đó, địa phương đó, người dân nơi đó luôn được an bình và hòa bình cả thân và tâm, cả gia đình, thành ấp, xóm làng và quốc gia của họ. Bởi vì đạo Phật xưa cũng như nay không bao giờ có chiến tranh tôn giáo, không bao giờ làm rơi một giọt máu đào cho bất cứ ai, luôn đem lại hòa bình tới tất cả chúng sanh muôn loài nếu mọi người thực hành và áp dụng đúng theo lời Phật dạy vào trong cuộc sống hằng ngày thì chắn chắn an lạc và hạnh phúc sẽ được thấm nhuần và làm mát dịu thân tâm của họ.     

Học giáo lí của đức Phật, chúng ta biết trong suốt bốn mươi lăm năm hoằng dương chánh pháp và cứu độ chúng sanh, đức Phật giảng và dạy cho các hàng đệ tử rất nhiều giáo lí, nhưng tất cả những giáo lí ấy không vượt ra ngoài các mục đích chính, đó là “khổ, nguồn gốc khổ, chuyển hóa Khổ, tức hạnh phúc, và “con đường đưa tới chuyển hóa khổ đau, tức đưa tới an vui và hạnh phúc.”[3]

Chính vì thế, đức Phật được thế gian tôn xưng qua mười danh hiệu cao quý như sau: “Đức Phật, bậc Thầy lãnh đạo tâm linh an bình và cao thượng của chúng con, là bậc xứng đáng nhất để được cúng dường, là bậc hiểu biết và thương yêu, là bậc có đầy đủ công hạnh và tuệ giác, là bậc đạt được an vui và giải thoát toàn vẹn, là bậc hiểu thấu thế gian, là bậc có khả năng điều phục được con người, là bậc Thầy của cả hai giới thiên và nhân, là bậc giác ngộ và tỉnh thức tròn đầy và là bậc được thế gian tôn sùng và tôn kính.” (1. Như Lai, 2. Ứng Cúng, 3. Chánh Biến Tri, 4. Minh Hạnh Túc, 5. Thiện Thệ, 6. Thế Gian Giải, 7. Điều Ngự Trượng Phu, 8. Thiên Nhơn Sư, 9. Phật, 10. Thế Tôn).[4]

Trong suốt bốn mươi lăn năm, những lời dạy thực tiễn và hữu ích của Phật được gọi là Pháp. “Pháp được đức Thế Tôn khéo thuyết giảng, rất thiết thực hiện tại, có giá trị vượt thoát thời gian, có khả năng nhiếp phục, xa lìa và dập tắt các phiền não tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến, v. v...Người trí nào cũng có thể tự mình tu tập, chuyển hóa phiền não, thông đạt giáo pháp, đến để mà thấy, đến để mà nghe, đến để mà hiểu, đến để mà thực hành và đến để mà thưởng thức những hoa trái an vui và giải thoát ngay bây giờ và ở đây trong cuộc sống hiện tại.”[5]

Nhờ có đủ duyên lành tiếp cận được đạo Phật và làm đệ tử của đức Thế Tôn, chúng ta có nhiều cơ hội may mắn thực hành Phật pháp cụ thể qua năm điều tỉnh thức dưới đây như sau:

“Điều tỉnh thức thứ nhất là chúng ta tôn trọng sự sống của muôn loài chúng sinh, trong đó có con người, con vật, thậm chí có cỏ cây, hoa lá, đất đá…, chúng ta không sát hại, chặt đốt và phá phách rừng núi, sông ngòi, ao hồ và biển cả. Thực tập điều tỉnh thức thứ nhất có nghĩa là chúng ta ý thức nuôi dưỡng tình thương yêu đối với muôn loài, chúng ta góp phần bảo vệ môi sinh và sự sống của muôn loài và góp phần xây dựng một hành tinh xanh, sạch, và đẹp.

Điều tỉnh thức thứ hai là chúng ta tôn trọng tài sản, di sản, khoáng sản và lâm sản của tư và của công, trong đó có vàng bạc, đá quý, cây kim, ngọn cỏ, chuông, mõ, gỗ súc…, chúng ta không trộm cắp và không chiếm đoạt của cải của người khác. Thực tập điều tỉnh thức thứ hai có nghĩa là chúng ta ý thức rải tâm bố thí đối với những người bần cùng, neo đơn và nghèo khổ, chúng ta khai thác nguồn tài nguyên thiên nhiên vừa phải để các thế hệ con cháu của chúng ta nương nhờ, chúng ta góp phần bảo vệ, duy trì và phát triển đức hạnh, giàu sang và hưng thịnh cho gia đình và cho đất nước.  

Điều tỉnh thức thứ ba là chúng ta tôn trọng hạnh phúc của lứa đôi, trong đó có vợ chồng và con cái, chúng ta không lạm dụng tình dục của trẻ em, không xâm phạm tiết hạnh của người khác, chúng ta chỉ quan hệ chính thức với người vợ hoặc người chồng hợp pháp của mình mà thôi. Thực tập điều tỉnh thức thứ ba có nghĩa là chúng ta ý thức bảo vệ hạnh phúc của cha mẹ, vợ chồng và con cái, chúng ta góp phần đem lại an lạc, niềm vui và tiếng thơm cho gia đình, cho dòng họ, cho làng xóm và cho cả xã hội.   

Vì sự tiếp nối dòng dõi Tông đường, người Cư sĩ phải có vợ, có chồng, có con và có cháu. Vì sự tiếp nối dòng dõi của các bậc Thánh, vì sự kế thừa, truyền thừa và thắp sáng lên ngọn đuốc của chánh pháp, thắp sáng lên ngọn đuốc của tình thương, người Xuất sĩ phải dành nhiều thời gian để lo việc tu học, hoằng pháp và giúp đỡ nhiều người. Người Xuất sĩ sống đời sống rất thong dong và tự tại, không bị ràng buộc bởi gia đình và con cái.

Điều tỉnh thức thứ tư là chúng ta tôn trọng sự thật và niềm tin cho mọi người, trong đó có Ông bà, cha mẹ, thầy, bạn… Chúng ta không nói dối, không nói thêu dệt,[6]không nói đâm thọc,[7]không nói lời thô ác, không nói những tin mập mờ và không rõ ràng, không nói những lời mong cầu và lợi dưỡng, không nói những lời gây chia rẽ, mất hoà hợp, và mất đoàn kết[8]…Thực tập điều tỉnh thức thứ tư có nghĩa là chúng ta ý thức nói những lời chân thật, chân chánh, những lời nói tin tưởng, hoà hợp, hoà giải và hoà nhã, những lời nói từ ái, dịu ngọt, dễ nghe và dễ thương, những lời nói có giá trị hữu ích xây dựng và đem lại niềm tin, uy tín, hoà hợp, đoàn kết, và tình huynh đệ đích thực cho tự thân, cho tha nhân, cho gia đình, cho dòng họ, và cho đoàn thể  ngay cuộc đời này.

Điều tỉnh thức thứ năm là chúng ta tôn trọng sự an lạc, bình yên, tịch tĩnh, vững chãi và thảnh thơi cho số đông, trong đó có mình, những người thân người thương của mình và hàng xóm, chúng ta không uống rượu bia, không hút thuốc lá, không xem phim, và tranh ảnh đồi trụy, đặc biệt là tuyệt đối không sử dụng các chất nha phiến và ma túy. Thực tập điều tỉnh thức thứ năm có nghĩa là chúng ta không vi phạm vào các điều tỉnh thức trên, chúng ta tu tập các điều tỉnh thức tinh chuyên, chúng ta ý thức bảo vệ thân thể khỏe mạnh và tráng kiện, tinh thần minh mẫn và sáng suốt cho tự thân, chúng ta góp phần xây dựng và đem lại uy tín, niềm an vui và hạnh phúc tới quê hương và xứ sở của mình.

Hành trì Năm điều tỉnh thức ở trên một cách vững chãi, chúng ta không những giúp cho tự thân, mà còn giúp không biết bao nhiêu chúng sinh trên hành tinh này. Chúng ta góp phần bảo vệ môi sinh và môi trường sống cho trái đất này, và thực sự đem lại hoa trái an lạc, hạnh phúc và hòa bình đích thực cho thế giới nhân loại ngày nay.”[9]      

Hiểu rõ được như thế, hiện tại ta sống rất an bình, tương lai ta sống rất an lạc, ta sống rất nhẹ nhàng và thảnh thơi. An trú vững chãi trong giáo pháp của Đức Thế Tôn, ta sống không có sợ hãi và lo lắng gì cả dù cuộc đời vô thường, dù sanh già bệnh chết có xảy tới với đời ta trong bất cứ hoàn cảnh nào, trong bất cứ sát na nào, thân tâm ta vẫn bình thản, thong dong và tự tại. 

“Dù cuộc đời vô thường

Dù sanh lão bịnh tử

Con có đường đi rồi

Không còn lo sợ nữa.”[10]

Con có đường đi rồi có nghĩa là con chọn, thực tập và áp dụng pháp môn hành trì thích hợp với lời Phật dạy có Chánh Kiến, Chánh Tư Duy, Chánh Ngữ, Chánh Nghiệp, Chánh Mạng, Chánh Tinh Tấn, Chánh Niệm và Chánh Định vào trong đời sống hằng ngày của chúng ta. Là người sống tỉnh thức, chúng ta tu học và thực hành vững chãi lời Phật dạy, chúng ta thưởng thức và nếm được pháp lạc, hương vị an lạc và hạnh phúc thấm nhuần và tỏa mát thân tâm. Từ đây, chúng ta có thể góp phần đem lại hòa bình đích thực cho khắp nơi nơi.

“Hương trong các loài hoa,

Không ngược bay chiều gió,

Nhưng hương người đức hạnh,

Ngược gió khắp tung bay.”

(Pháp Cú, kệ số 54)

Người đức hạnh là người hành giả có tu tập, có cuộc sống an vui và hạnh phúc, vững chãi và thảnh thơi. Người này có khả năng đem lại hòa bình đích thực cho tự thân và cho tha nhân ngay cuộc đời này. Thực vậy, hương vị an lạc và giải thoát của vị ấy được sáng ngời và tỏa khắp muôn phương. Người đức hạnh có thể là một vị Phật hiện tại cũng như tương lai, có thể là mỗi chúng ta nguyện đi trên con đường an lạc và giải thoát tâm linh, nguyện thắp lên ánh sáng của tình thương, nguyện thắp lên ánh sáng của hòa bình cho số đông và nguyện nới rộng ý nghĩ hòa bình, lời nói hòa bình và việc làm hòa bình để đem lại những hoa trái tình thương và hòa bình cho thế giới.  

Hiểu và làm được như vậy, thì mỗi chúng ta là sứ giả hòa bình, mỗi chúng ta là đức Phật hòa bình, và mỗi chúng ta là hiện thân của hòa bình cho khắp mọi nơi và mọi chốn. Hòa bình có mặt đích thực cho tự thân và cho tha nhân khi nào mỗi chúng ta áp dụng, hành trì và an trú vững chãi vào giáo pháp của đức Thế Tôn, mỗi chúng ta có thể thưởng thức hương vị an lạc và giải thoát ngay bây giờ và ở đây trong cuộc sống hiện tại, từ đây, chúng ta có thể góp phần xây dựng người người hạnh phúc, nhà nhà yên vui, xã hội thanh bình và thịnh vượng trên khắp hành tinh này.

Do đó, dù là những người Phật tử tại gia hay xuất gia, dù là những người Phật tử hay không phải Phật tử, chúng ta ý thức sâu sắc rằng chúng ta nguyện cùng nhau đi như một dòng sông, đi như một đàn ong, nguyện cùng nhau đi trên con đường hòa bình, và nguyện cùng nhau nuôi dưỡng tâm từ bi để góp phần đem lại an vui và hạnh phúc cho số đông.

Hôm nay, học và nhớ lại những đức tính từ bi và trí tuệ của đức Phật Thích Ca Mâu Ni – hiện thân của hòa bình nhằm khơi dậy và phát triển những hạt giống thương yêu và hiểu biết, an vui và hạnh phúc nơi tâm thức bình an cho nhiều người.    

Trong không khí trang nghiêm, ấm áp và long trọng, Chùa Cổ Lâm, vị Trú trì là Hòa thượng Thích Nguyên An đảm trách tại thành phố Seattle ở tiểu bang Washington State cũng như một số Chùa Việt Nam trên các nước Mỹ, Canada, Úc, Châu Âu và Việt Nam hội đủ duyên lành thỉnh tượng Phật Ngọc tượng trưng cho đạo hòa bình thế giới về tôn trí tại Chùa khoảng chín ngày từ ngày 21 tới ngày 29 tháng tám để cho những người Phật tử hoặc không phải Phật tử có một lần chiêm ngưỡng và quy kính tôn tượng nhằm nhắc nhở mỗi người chúng ta hãy cùng nhau thắp sáng lên ngọn đuốc của tình thương, hãy cùng nhau thắp sáng lên ngọn đuốc của hòa bình, và hãy cùng nhau thắt chặt tình anh chị em để đem lại an vui và hạnh phúc cho tự thân và cho tha nhân ngay trong cuộc đời này.

Kính chúc quý liệt vị an trú và thấm nhuần giáo pháp hòa bình của đức Thế Tôn để vun trồng và tưới tẩm hạt giống tình thương và hòa bình tới chúng sanh muôn loài.

Nam Mô Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Thích Trừng Sỹ viết xong ngày 30 tháng 6 năm 2010.

Email: thichtrungsy2002@yahoo.com

 


[1]  Kinh A Hàm (Àgama). Xem http://www.thuvienhoasen.org/phatdan-92.htm

[2]  Kinh Tăng Chi Bộ (Anguttara Nikàya). Xem http://thuvienhoasen.org/tangchi01-0114.htm

[3]  Xem S. V. 421-2; CDB. V. 1844-5.

[4]   Xem http://www.quangduc.com/luan/25thanhtinh07.html

[5]   Xem  http://www.thuvienhoasen.org/ttd-07a.htm

[6].  Nói thêu dệt có nghĩa là tới người A mình nói người B là tốt, tới người B mình nói người A là tốt, và ngược lại. Không nói thêu dệt có nghĩa là mình nên nói chuyện an lạc và lợi ích cho mọi người. 

[7].  Nói đâm thọc có nghĩa là tới người này mình nói người kia là không tốt, tới người kia mình nói người này là không tốt. Không nói đâm thọc có nghĩa là chúng ta nên nói chuyện đạo để đem lại hạnh phúc cho tự thân và cho tha nhân ngay cuộc đời này.   

[8].  Xem Kinh Tạp A Hàm, số 785.

[9].  Xem Thích Trừng Sỹ. Con Đường Giáo Dục Phật Giáo. Hà Nội: Nhà Xuất Bản Tôn Giáo, 2009, trang 118-134.

[10].  Thơ của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh.


The Buddha – the Embodiment of Peace

The Buddha – the Embodiment of Peace

Upstream of the time over twenty-six centuries ago, a historical person in the flesh was born in the world about 624 BC in Lumbini of ancient India, present – day Nepal. That person, mainly Sakyamuni Buddha, King of peace, Messenger of peace, Embodiment of peace, has brought love, peacefulness and authentic happiness to this world.

According to philosophy of Brāhmaṇism as well as philosophies of other religions, human is considered in very low position, a Brāhma, Creator or God is considered in supreme position. Conversely, Buddhism always dignifies human in the topmost position, there is only human leisurely and steadily going on the way of joyful tranquility and happiness, apart from human, there is not a god having the ability to replace and undertake.

Person here is mainly person of high and good direction, that of transforming Karma, transformation from common person to holy person, from badness to goodness, from suffering to joyfulness and happiness, etc. We know Buddha first means awakened One and enlightened One. There is person leading a life of mindfulness and awareness in a place, in which there is an incarnate Buddha, that is, each of us, always dwelling in the light of loving-kindness, compassion and wisdom of World-Honoured One. This person can bing peace to living things and living beings.

When Siddhārtha Prince was born, he stepped on lotuses, his right finger was raised up to the sky, his left finger was raised down to the earth and said “All over the world, there is only Atman (Ego or Self) being uppermost, all living beings have their Buddha-nature.” According to Buddhist thought, first of all, Atman that indicates Human does not indicate a supreme God and a Brahma. Human that here is mainly Enlightened One, Sakyamuni Buddha, the embodiment of peace, overcomes all sorrow, misery and suffering, brings joyfulness, happiness and peace to the many. “A uniquely sentient being, an extraordinary person, appears in the world, out of peacefulness for the many, out of happiness for the many, out of peacefulness and happiness for gods and human beings, that being is mainly Sakyamuni Buddha.”

Learning the history of Buddhism, we know the Buddha’s life, which is the embodiment of love, that of peacefulness, that of freedom, is always connected closely with beings and the natural environment. The Buddha, who was born under a foot of sorrowless tree in Lumbini, obtained enlightenment under the root of Bodhi tree in Bodhgaya, preached the First Sermon (Dhammacakkappavattana Sutta) to five brothers of Kondanna in Deer park (Migadàya, Sarnath) and passed away under two Sala trees in Kusinàra.

Depending on the natural environment to protect, to nurture and to water the seeds of love into peaceful and safe mind of each of sentient being, Buddha, along with his disciples, who starts out to turn the Dharma Wheel around to spread it all over the world, brings flowers and fruits of love, insight and authentic peace not only to people, animals, but also to plants, trees, forests, mountains, soils, rocks, rivers, canals, ponds, lakes, the ocean, etc.

Indeed, when we have enough good conditions to learn and practice the teachings of the Buddha, we shall certainly live our joyful and happy life in every second every minute of our daily life. It is for the reason that in ancient times as well as in the present time, the Buddha and his disciples appear to propagate the Dharma and benefit sentient beings in a place, where there is joyfulness and peace for all living things and living beings on around the planet. In the Dhammapada, verse No. 98 stated:

"Whether in a village or in a mountain forest,

Or in a valley or on a high hill,

Wherever Arhat resides,

What countless delight there is!”

Arhat (holy One) who is a cultivated, enlightened and liberated practitioner leads a life of joyfulness and happiness, has the ability to dedicate flowers and fruits of peacefulness and happiness to all living things and living beings. Thus, we each are Arhat, we each are a future Buddha and we each are a tranquil practitioner in order to bring substances of love and understanding to the many. Carrying out so, we can contribute to building a realm of paradise and utmost bliss right in the world.

It is therefore that wherever Buddhism and its tenets are spread, wherever the Buddha and his disciples go to propagate the Dharma, there local people are always tranquil and peaceful for both their bodies and minds, both their families, borough, village and country. Since ancient Buddhism as well as modern Buddhism that never causes religious war and a drop of blood for anyone always brings peace to all insentient and sentient beings if everyone practices and applies rightly to the Buddha’s teachings into their daily life, peaceful tranquility and happiness will certainly be imbued and softly cool their bodies and minds.

Studying his teachings, we know during forty-five years of spreading the Dharma and saving sentient beings, the Buddha preached and taught his disciples many tenets, but all of his teachings embrace main purposes, that is “suffering, the origin of suffering, the transformation of suffering, i.e. happiness and the path leading to the transformation of suffering, i.e. leading to joyfulness and happiness.”

Therefore, the Buddha is respected by the world through ten noble titles as follows: “The Buddha, the leading Teacher of our peaceful and holy spirituality, who is the worthiest to be offered, is the One of understanding and love, is the One of having enough virtue of conduct and insight, is the One of attaining perfectly peaceful joyfulness and freedom, is the One of penetrating the world, is the One of having the ability to subdue people, is the Master of both gods and humans, is the fully-enlightened and awakened One and is the One to be revered and respected by the world.”

During forty-five years, the real and useful teachings of the Buddha are called the Dharma. “The Dharma that is well preached by World-Honoured One is very practical in the present, has the value beyond the time, has the ability to convince, avoid and extinguish defilements of desire, anger, delusion, pride, doubt, wrong view, etc. A wise one that can also practice oneself transforms affliction, perceives the Dharma, comes and sees, comes and hears, comes and understands, comes and practices, and comes and enjoys flowers and fruits of peaceful joyfulness and liberation right in here and now in the present life.”

Owing to having enough good conditions to approach Buddhism and making disciples of World-Honoured One, we have many lucky opportunities to practice the Dharma in particular through five conscious things below as follows:

“The first conscious thing is that we respect all living beings’ lives, including humans, animals, there are even plants, trees, flowers, leaves, soils, rocks, etc., we do not kill, chop, burn and destroy forest, mountain, river, stream, pond, lake, the open sea, etc. Practicing the first conscious thing, that is, we are aware to nurture our love toward all living beings, we contribute to protecting the environment and lives of living things and living beings and contribute to building a green, clean and beautiful planet.

The second conscious things is that we respect private and public assets, heritage, minerals and forest products, including gold, silver, gems, needle, blades of grass, bell, wooden bell, timbers, etc., we do not steal and do not appropriate the others’ havings. Practicing the second conscious thing, that is, we are aware to spread our heart of alms-giving toward the poor, the lonely and the needy, we exploit the sources of the natural resources moderately for generations of our descendants to lean on them, we contribute to conserving, maintaining and developing virtue, wealth and prosperity for our family and for the country.

The third conscious thing is that we respect a happy pair, including spouses and children, we do not abuse sexual desire of children, do not violate the other’s chastity, we only relate formally to our lawful spouse. Practicing the third conscious thing, that is, we are aware to protect happiness of our parents, spouses and children; we contribute to bringing peacefulness, feeling of joy and fame to our family, relatives, village and society.

Owing to connecting lineage of the family temple, lay Buddhists must have spouse, children and grandchildren. Owing to the lineal continuation of the sages, owing to inheriting, descending, lighting up the torch of the Dharma, lighting up that of love, monastic Buddhists must spare much time to take care of cultivation, learning, spreading the Dharma and helping many people. The forthgoing One that lives a very light-hearted and leisurely life is not tied by family and children.

The fourth conscious thing is that we respect the truth and confidence for everyone, including grandparents, parents, teachers, friends, etc. We who do not tell a lie do not speak an embellishing word, do not speak a piercing word, do not speak a rough word, do not speak vague and unclear information, do not speak aspiring and avaricious words, do not speak words of creating dissension, discord and disharmony, etc. Practicing the fourth conscious thing, that is, we are aware to say words of the truth, the right, those of confidence, harmony, reconciliation and gentleness, those of affection, softness, sweetness, easiness of hearing, and easiness of love, words of the useful value of building and bringing faith, prestige, harmony, solidarity, and love of authentic brotherhood and sisterhood to ourselves, to the others, to family, to relatives and to the community right in this world.

The fifth conscious thing is that we respect peacefulness, tranquility, quietness, steadiness and carefreeness for the many, including us, our relatives, lovers and neighbours, we who do not drink alcohol, beer do not smoke, do not watch and see depraved film, picture and photograph, especially we do absolutely no use opium and drugs. Practicing the fifth conscious thing, that is, we do not violate the above conscious things, we cultivate the conscious things effortfully, we are aware to protect our healthy and wholesome body, our perspicacious and lucid mind for ourselves, we contribute to building and bringing prestige, the feeling of peaceful joyfulness and happiness to our native land and homeland.

Practicing the above conscious thing solidly, we not only help us, but also help not to know how many living things and living beings on this planet. We contribute to protecting the environment and habitat for this earth, and practically bring flowers and fruits of authentic peacefulness, happiness and peace to the world of humankind today.”

Clearly understanding so, now we live very tranquilly, prospectively we live very peacefully, we live very gently and leisurely. Dwelling stably in the Dharma of World- Honoured One, we live without any fear and worry though life is impermanent, though birth, agedness, disease and death happen to our life in any circumstance, in any moment, our body and mind are still tranquil, leisurely and carefree.

“Though our life is impermanent,

Despite birth, old age, disease and death,

We who have already had the peaceful way,

Do not have worry and fear any longer. ”

We have already had the peaceful way, that is, we choose, practice and apply a training method of being suitable for the Buddha’s teachings with Right View, Right Thought, Right Speech, Right Action, Right Livelihood, Right Effort, Right Mindfulness and Right Concentration into our day-to-day life. As person living consciously, we cultivate, learn and practice the Buddha’s teaching steadily, we enjoy and taste the peaceful Dharma, the fragrance of joyful flavor and happiness is imbued and freshly pervade our body and mind. From here, we can contribute to bringing authentic peace to all over the place.

“The scent of flowers cannot blow against the wind,

but the fragrance of virtuous person against the wind pervades all directions.”

(Dhammapada, verse No. 54)

Virtuous person is practitioner with cultivation with a life of tranquil joy and happiness, steadiness and leisure. This person has the ability to bring authentic peace to himself and the others right in this life. Indeed, the perfume of his peacefulness and deliverance is brightly shined and pervades all directions. Virtuous person that can be a present as well as future Buddha can be each of us vowing to go on the path of peacefulness and spiritual emancipation, vowing to light up the light of love, vowing to light up the light of peace for the many and vowing to widen peaceful thoughts, peaceful words and peaceful doings to bring flowers and fruits of love and peace to the world.

Understanding and doing so, we each are a messenger of peace, we each are a Buddha of peace and each of us is the personification of peace for everywhere and every place. Peace is authentically present for oneself and for the others when we each apply, practice and dwell solidly in the Dharma of World-Honoured One, we each can enjoy the scent of peaceful and free flavour right here and now in the present life, from here, we can contribute to building every person of happiness, every family of joyful quiet, society of tranquility and prosperousness on over the planet.

Therefore, in spite of lay Buddhists or monastic Buddhists, in spite of Buddhists or non-Buddhists, we are deeply aware that we vow together to go like a stream of river, vow together to go on the path of peace and vow together to nurture our heart of loving-kindness and compassion to contribute to bringing joyful tranquility and happiness to the many.

Today, learning and recalling the qualities of loving-kindness, compassion and wisdom of Lord Sakyamuni Buddha – the embodiment of peace are to arouse and develop the seeds of love and understanding, joyful tranquility and happiness in peacefully conscious mind for many people.

In the atmosphere of solemnity, warmness and formality, Co Lam Temple, of which the Abbot is the Most Venerable Thich Nguyen An in charge in Seattle city of Washington State as well as some Vietnamese Buddhist pagodas in America, Canada, Australia and Vietnam have enough good conditions to invite Jade Buddha Statue symbolizing world peace religion to come to be placed at the Temple about nice days from 21 to 29 August for Buddhists or non-Buddhists to have one time to admire and pay homage to the respect statue in order to remind each of us to together light up the torch of love, together light up that of peace and together tighten brotherhood and sisterhood to bring joyful tranquility and happiness to oneself and the others right in this life.

All of you are respectfully wished to reside in and to be imbued with the peaceful Dharma of World-Honoured One to cultivate and water the seeds of love and peace to all living things and living beings.

Namo Sakyamuni Buddha - Our Original Master

Thich Trung Sy completed this writing on June 30, 2010.

Email: thichtrungsy2002@yahoo.com

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

5.00

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Previous
Next

Đăng nhập