Trang chủ | Văn học | Tuỳ bút | Những đứa con của trời

Những đứa con của trời

image

Các em còn bé, bố mẹ phải tha phương kiếm tiền mưu sinh – Tôi gọi là “những đứa con của trời”. Những thứ bố mẹ để lại cho chúng trước khi đi chỉ là khăn quàng cổ, đôi dép, chiếc khăn tay hay hộp bánh… nhưng chứa đựng tình thương vô bờ bến.

Đọc bài về đứa bé ở Nhật Bản trên dantri.com.vn: “Nhìn thấy em nhỏ lạnh, tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người em nhỏ. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho em và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói". Cậu bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi tưởng em sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, cậu bé ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng, tôi hỏi tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Cậu bé trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ!” ”. Đây là cậu bé có tầm nhìn. Như những đứa trẻ phụ giúp ba mẹ kiếm tiền, chúng biết tự lập và nghĩ đến gia đình từ lúc nhỏ. Các em còn bé, bố mẹ phải tha phương kiếm tiền mưu sinh – Tôi gọi là “những đứa con của trời”. Những thứ bố mẹ để lại cho chúng trước khi đi chỉ là khăn quàng cổ, đôi dép, chiếc khăn tay hay hộp bánh… nhưng chứa đựng tình thương vô bờ bến. Tự chúng phải chống lại gió bão cuộc đời, chúng có sức đề kháng mạnh hơn trẻ nhà giàu. Tác dụng của sự lam lũ là ở đó, con nhà giàu đứt tay bằng con nhà nghèo đứt ruột mà.

Thằng bé ở bến xe, nó gầy guộc, mỏng manh như sợi chỉ sắp đứt. Đã thế lại bị người khác bắt nạt. Ở kiếp này người ta hành hung nhau giữ lắm. Nếu trụ không nổi, từ một người khỏe mạnh, thông minh mà bị người khác trù dập, có thể trở thành một kẻ ốm yếu, hom hem như con mèo hoang bị bệnh đường ruột mãn tính. Hình ảnh mẹ gánh con ngồi trong thúng với đôi quang gánh làm tôi cảm động biết bao. Nhưng chúng sẽ có ngày mai tươi đẹp, tôi tin vào luật bù trừ. Ông trời thử thách và những thành công đang đợi chúng phía trước. Nếu thế giới không có thảm họa chìm tàu năm 1912 thì sẽ không có siêu phẩm Titanic với mười một giải Oscar. “Những đứa con của trời” cũng thế, cuộc đời sẽ kết thúc có hậu với chúng. Khổ trước thì sướng sau.  

HÃY BIẾN SỰ BẤT HẠNH CỦA ĐỜI MÌNH THÀNH NIỀM VINH HẠNH CHO MAI SAU.

                                                                                          Nguyễn Hữu Hiếu

                                                           Sinh viên Đại học Kiến trúc thành phố Hồ Chí Minh