Trang chủ | Cuộc sống | Viết về tôi … chàng trai tuổi hai mươi hai

Viết về tôi … chàng trai tuổi hai mươi hai

image

Tôi đã đến với cuộc đời này. Như bao người khác, tôi được nuôi dưỡng trong tử cung của mẹ rồi lớn dần theo năm tháng. Sau những ồn ào, phức tạp, tôi tìm khoảng lặng cho mình và muốn viết về tôi.

   Cuộc sống công bằng lắm. Phụ nữ phải hi sinh nhiều- nhưng bù lại, trời ban cho họ thiên chức làm Mẹ. Đây là một cảnh tượng cảm động…Người phụ nữ mang bầu mỏi mệt sau giờ làm việc, hấp tấp mở cửa chạy nhanh vào nhà để nôn ra vì nghén. Chưa kịp đóng lại thì gió mạnh ùa đến, cửa đập vào tường nghe “ầm” một cái. Âm thanh nghe sao tan nát cõi lòng. Sự chịu đựng để có được thiên chức làm Mẹ là thế, cái thiên chức mà đàn ông chẳng bao giờ có. Xin thay mặt toàn thể đàn ông trên thế giới, tôi chân thành cảm ơn phụ nữ vì dù chúng tôi có uy lực đến đâu thì cũng đã từng ẩn náu trong bụng phụ nữ chín tháng mười ngày và chính phụ nữ đã bảo vệ chúng tôi suốt thời gian đó. 

 

Tình Mẹ (Họa sĩ Phan Quân Dũng)

   Ở thế giới này, bọn trẻ hay hỏi những câu rất dễ thương mà ngộ nghĩnh: “Tại sao cái chén được gọi như vậy mà không gọi là chiếc dép?”, “Tại sao người ta có mười ngón tay và mười ngón chân?”, “Tại sao mặt trời mọc ở hướng Đông mà không mọc ở hướng Tây?”. Tôi không tưởng tượng nổi thế giới sẽ chán thế nào nếu không có chúng.

   Năm 2007, tôi tốt nghiệp phổ thông. Đó cũng là năm Việt Nam gia nhập WTO. Bạn bè đi nước ngoài rất nhiều, tôi ở trong nước nhưng việc giao lưu quốc tế thuận lợi hơn xưa. Với tôi, không nơi nào sánh bằng gia đình, quê hương, tổ quốc mình cả. Cuộc sống là một quá trình trải nghiệm: có lỗi - sửa lỗi, có lỗi – sửa lỗi, có lỗi – sữa lỗi  đến hết đời người. Mỗi chúng ta sinh ra đều có một vai trò khác nhau: người giỏi lĩnh vực tự nhiên, người giỏi xã hội, người giỏi lý thuyết, người giỏi thực hành. Đóng trọn phần vai của mình thì sẽ hạnh phúc cho dù đang đứng ở đâu. Người chăn nuôi du mục nghèo khổ đến mấy nhưng biết được nhiều nơi, đó là hạnh phúc của họ (Hạnh Phúc viết hoa đấy nhé).

   Cuộc đời đầy rẫy những phức tạp. Tâm lý người luôn theo qui luật “Yêu không là mãi mãi, thù không là mãi mãi, chỉ có lợi nhuận là mãi mãi”. Cần biết chấp nhận, học cách quên những cái không cần thiết.

   Con người phải thay đổi sao cho phù hợp với điều kiện lịch sử xã hội. Tất nhiên cái tôi, chính kiến của mình là quan trọng nhưng nhiều trường hợp, ta thay đổi để phù hợp với xã hội còn quan trọng hơn. Hãy thêm các dấu vào chữ “tôi” đi: tối, tồi, tội, tổi, tỗi, tất cả đều chẳng hay chút nào.

   Thành công là có những gì ta muốn, hạnh phúc là muốn những gì ta có. Tôi sẽ tiếp tục trải nghiệm mọi thứ, mà cuộc đời thì không nói trước được gì: “sống nay chết mai” mà. Tôi muốn kể về cuộc đời, về những thứ mình đã trải qua. Sống để kể lại - LIVE TO TELL…

 

                                                                      Nguyễn Hữu Hiếu

                                              Sinh viên đại học Kiến trúc thành phố Hồ Chí Minh