Trang chủ Diễn đàn Tâm tình đọc giả Một Thoáng Thiên Thu Luôn Tỏa Sáng Luân Lưu

Một Thoáng Thiên Thu Luôn Tỏa Sáng Luân Lưu

Đã đọc: 2194           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font

Chân lý tối thượng của vũ trụ trước sau vẫn là như vậy. Chu kỳ sanh trụ, hoại diệt của kiếp người vẫn tiếp diễn không ngừng. Sự hiện hữu của con người ngay giữa cuộc đời này, luôn ẩn chứa những mật ngọt thiên thu.

Mỗi khi bước chân vào vườn thơ của T.K.Thiện Hữu, tôi thường tần ngần e ngại, không biết đầu óc nhỏ bé của mình có dung chứa nổi sự uyên thâm diệu kỳ của những đoá thơ vừa hương sắc, vừa dập dờn những mây khói huyền nhiệm thâm trầm.

Thôi thì cứ tự nhiên như mây gió, không dính mắc ưu tư. Tâm hồn cố được như những áng thơ bay như mây, đến đi, đi đến trong lòng, ẩn hiện mênh mông như sóng nước mênh mông.

 

Chọn vài bài thơ lạ, không hẳn là tiêu biểu cho chủ đề Một Thoáng Thiên Thu, mà vì tôi thấy thấp thoáng hình ảnh thân phận của kiếp nhân sinh, được chuyển hoá tốt đẹp trong khu vườn địa đàng xanh cây nhân ái. Có phải con người là những đoá hoa, đã từng nở trong chính vườn đời của mình?

Cơn mê sinh tử gần tàn, bóng mát thời gian sắp vỡ, con người vẫn còn loay hoay góp nhặt tàn hương dĩ vãng để dành cho ánh sương mai. Hoa rụng thôi mơ màng. Ngày mai không còn tàn hoa ru đất, nhưng sẽ có nụ tâm hoa mới nhú lên giữa đất trời, e ấp hương phấn trinh thành.

Xin chấp tay tạ ơn đời đã cưu mang và cho con người bao điều mới lạ như nhà thơ đã ca ngợi:

Ơn đời quỳ bái tạ

Cuộc hồng trần xa khơi

Ôi trăm lời mới lạ

Ngàn năm vẫn tuyệt vời… (Trăng Sáng Ngàn Năm)

 

Hư không bao la bất động, bình thản nhìn mây đến rồi đi ơ hờ. Không gian từ bi bát ngát đón nhận con người hiện hữu, rồi giã từ ra đi không chút luyến lưu, dù hoàn thành hay dở dang sứ mạng đời mình. Hiếm khi chúng ta tạ ơn đời như người thi sĩ đã tạ ơn. T.K.Thiện Hữu đã rãi thơ bay trên khắp nẽo đường sinh tử, làm cánh dù che các sinh linh nhỏ bé trong kiếp phù sinh ngắn ngủi.

Những cánh thơ sáng dịu ánh trăng tròn, không những ngàn năm mà tận cõi xa xăm, đã toả chiếu vào phút giây hiện tại và trở thành một thoáng thiên thu vô quái ngại tâm hồn.

Hơn nữa, người thơ còn gởi một thông điệp cho cuộc đời, một lòng chỉ bày cho thế nhân thấy rõ, trong cuộc tử sinh huyễn mộng, chỉ cần ngước mắt lên, ánh sáng chân lý sẽ rạng ngời xoá tan đêm đen đày đoạ và con người thật của chính mình sẽ hiển lộ toàn chân:

Đêm mộng dài đã dứt

Chân diện mục tương phùng

Ung dung bao ngày tháng

Ánh sáng từ không trung…..(Trăng Sáng Ngàn Năm)

 

Mọi đớn đau buồn phiền tan vỡ dưới những bước chân nhẹ nhàng của giải thoát từ bi. Thơ của T.K.Thiện Hữu hiện lên những nét êm dịu hiền lành, đầy lòng nhiệt thành, mong muốn trao tặng cho đời một phần sự sống của mình từ vô lượng kiếp:

Thênh thang trên đường bụi cát

Nghe sao tịnh lạc trong lòng

Ta đi trao đời nhựa sống

Ngọt ngào vào tận tâm không….(Trên Đường Bụi Cát)

 

Tâm hồn luôn thực hành bốn tâm cao thượng trong giáo lý Phật đà, thi sĩ sẽ cho tất cả yêu thương của mình một cách hồn nhiên, không e dè, không tính toán và vui sướng nhận lại những quả ngọt mọng chứa nước cam lồ của trần gian:

Thênh thang những nơi được mất

Nghe câu diệu mật diễm kiều

Trần gian trăm điều thượng diệu

Giờ cùng chấp cánh thương yêu….(Trên Đường Bụi Cát)

 

Bước chân thênh thang do sức mạnh nội tại nâng đỡ, tâm Bồ đề trăng tròn thắp sáng đêm đen, đi mà sỏi đá không đau, đất cát khát khao nhớ dấu.

Vì những bước chân được thiên chúng nâng đỡ bảo hộ sẽ làm cho cuộc đời trở nên nhẹ nhàng, thanh cao thánh thiện. Còn những bước chân nặng nề của vô minh toan tính sẽ để lại dấu vết khổ luỵ, nghiệp báo oan gia và những dục vọng vô minh được dịp phát sinh. Nhưng may thay, gió thơ của T.K.Thiện Hữu phần nào thổi tung những hệ luỵ đớn đau của thế trần, hơi thở thương yêu bàng bạc từ vạn kiếp xa xưa trở về.

Với tâm thức mênh mông như mây ngàn núi bạt, người thơ đã ban phát cho mọi loài những chân phúc an bình.

Chúng ta đã nhận những tặng phẩm trong lành, hào phóng của đất trời, nhưng thường trả lại bằng những độc tố Tham-Sân-Si. Trong khi đó, T.K.Thiện Hữu lại biết nương theo gió để trở về cõi yên bình, cõi tâm thức mênh mông ngay trong kiếp sống hiện tại. Hiện tại quý giá nhưng hiện tại không đứng yên chờ. Bởi từng giây từng phút thời gian trôi qua vùn vụt không thôi.

Nơi đây, chất thơ của T.K.Thiện Hữu không những hết sức tinh tế, thực tế, mà còn có ánh mắt sáng ngời, quan sát, thu nhận mọi sự việc xung quanh một cách sống động và trung thực:

Ai lên mây ngàn tột đỉnh

Kết thêm hoa bướm mộng vàng

Tôi ngồi dưới cùng đáy vực

Hứng bao bùn đất gian nan

………………………….

Ai về những nơi thành thị

Đắp xây mộng đẹp trang đài

Còn tôi tìm nơi hoang vắng

Xoay vào diện mục bản lai…. (Dâng Hiến)

 

Hai đường Đạo-Đời tưởng chừng chia ra hai hướng, nhưng lại cùng một nét đẹp diễm kiều của cách nhìn Thiền học.

Lên cao thì nhẹ nhàng, chấp cánh an vui bềnh bồng nhẹ êm trên mây trắng xoá. Xuống thấp thì nặng nề u uất tối tăm, khổ đau im lặng. Nhưng với đại hạnh Bồ tát trên vai, thẩm thấu viên âm nhỉ căn, nhà thơ đã nghe những tiếng kêu đau thương của trần thế.

Vì vậy, T.K.Thiện Hữu đã quyết định dâng hiến tuổi thanh xuân của mình, phụng sự chúng sanh trên con đường trở về quê hương tâm thức.  Nơi đây, cái ta tiểu ngã không còn, mà hoà chung trong một đại ngã mênh mông. Thể tánh thanh tịnh ngời sáng của đại ngã như pha lê hiễn bày, cõi lòng tự phản quang vào diện mục bản lai.

 Ngoài ra, nhà thơ mở tâm đón nhận những cảm xúc thiên nhiên tuôn chảy toàn thân. Những hạt nước long lanh trong veo, những tia nắng rực rỡ óng vàng, những vầng mây trắng bềnh bồng trong hư không huyền ảo…, tất cả đều đượm thắm chân tình của người xuất thế.

Hơn nữa, T.K.Thiện Hữu cũng đã cảm nhận từng nỗi trăn trở của ánh ban mai, từng giấc mơ đêm sau lúc trầm tư và từng hơi ấm thiêng liêng của không khí trong lành nơi cõi Già lam thanh tịnh:

Sáng nay ngoài trời nắng ấm

Chim non hót điệu Từ bi

…………………………

Cành cây phủ đầy dương thế

Chạm vào trào mật Tào khê…. (Vui Thú Nhân Ông)

 

Nơi cõi Ta bà vừa tuyệt thế vừa tang thương này, khổ đau là một trong những yếu tố quyết định, dẫn đến tiến trình tu tập, giải thoát giác ngộ và yên bình thân tâm.

Chân lý Tứ diệu đế như hồi chuông thức tỉnh vạn kiếp luân hồi, như dòng nước thanh lương tắm mát, rữa sạch bao nỗi oan khiên, để có lúc trở về.

Trở về Vui Thú Nhân Ông giữa đất trời lồng lộng, là sống trong đạo lý vi diệu nhiệm mầu của trí tuệ Bát nhã, là thấy rõ mọi thành-bại, có-không trong cuộc đời chỉ là giấc mộng Nam Kha:

………………………………

Ngoài vườn hoa vờn trên gió

Trong đây không có, không không

Nơi đây đất trời lồng lộng

Trở về vui thú Nhân ông! (Vui Thú Nhân Ông)

 

Chân lý tối thượng của vũ trụ trước sau vẫn là như vậy. Chu kỳ sanh trụ, hoại diệt của kiếp người vẫn tiếp diễn không ngừng. Sự hiện hữu của con người ngay giữa cuộc đời này, luôn ẩn chứa những mật ngọt thiên thu.

Hành giả đi từ vô thỉ để gặp nhau tại cuộc đời này và tiếp tục lên đường trở về cõi vô chung tịch lặng. Hãy cùng nhau đi vào cuộc đời để ban phát tình thương vô lượng. Làm được vậy, sự sống con người mới có ý nghĩa, cuộc trùng phùng sẽ phác hoạ thêm nét chấm phá diễm kiều trong kiếp phong trần. 

Ở bất cứ bài thơ nào, chất liệu từ bi và ánh sáng trí tuệ vẫn là linh hồn của T.K.Thiện Hữu. Nó được nuôi dưỡng và thẩm thấu từ càn khôn đại địa. Bởi vì, túi càn khôn chứa bao điều vi diệu thì túi thơ ca cũng chứa biết bao diễm tình siêu thoát.

Hình như T.K.Thiện Hữu từ nhiều kiếp xa xưa đã từng khoác lên chiếc áo nâu sòng, nên chẳng những có thể độc thoại với chính mình mà còn tâm tình với phiếm đá nhỏ bên đường:

Tay nâng viên đá xinh xinh

Hỏi em mấy tuổi kết tình hay chưa

Thưa rằng em có thượng thừa

Ngàn muôn cát bụi cũng vừa lớn lên…. (Sỏi Đá Tự Tình)

 

Bao kiếp người trở thành bụi cát, dòng thời gian chồng chất lên cõi hồng trần những mảnh đá xanh. Muôn ngàn tâm tình đã in đậm dấu ấn và phủ kín trong lớp đá lạ lùng. Viên sỏi nhỏ lắm khi lăn trôi theo dòng đời định mệnh, nhưng cũng có lúc lại khoác lên đời những diễm lệ gấm hoa.

Rồi đá lặng im lắng nghe và chia xẻ với kiếp trôi nổi, chờ một ngày tươi đẹp, cây đời đủ đầy duyên phận sẽ tạo thành một thể sắc dung thông. Viên đá định mệnh tưởng chừng không có quyền chọn lựa một định hướng cho riêng mình, nhưng tinh thể của chúng hữu tình và vô tình vẫn luôn toả sáng trong nguyên chất kim cương rực rỡ:

Tấm thân dầu lắm gập ghềnh

Nhưng lòng ấm áp như bên lửa hồng

Rảnh rang về cõi sắc không

Đoá kim cương sáng cả trong lẫn ngoài… (Sỏi Đá Tự Tình)

 

Thể tánh Như lai không dơ không sạch, tròn đầy viên diệu. Đoá kim cương chân tâm đã chuyển hoá vô lượng đau thương thành muôn ngàn hạnh phúc ngọt ngào. Đoá kim cương chân tánh đã làm rung chuyển cả sơn hà đại địa, mở cửa mọi ngục tù kiến chấp, vỡ tan những lớp ích kỷ nhỏ nhoi, để biến thành gấm hoa diễm lệ. Bùng đất hay phiếm đá vô tình đã đến lúc trở thành những tượng Phật linh thiêng, đủ đầy uy đức và chất liệu từ bi, để lòng người nhất tâm chiêm bái ngưỡng vọng, bật thành tiếng hát niềm vui Thiện thệ:

Vui niềm Thiện thệ Như lai

Trinh thành sống với trần ai tuyệt vời

Trao nhau trao cả cuộc đời

Toàn thân sỏi đá nở lời gấm hoa! (Sỏi Đá Tự Tình)

 

Tóm lại, cõi thơ của T.K.Thiện Hữu rất lạ lùng, lạ lùng hơn sức sống nội tâm của thi sĩ.

Chính những lạ lùng này đã biến thi phẩm trở thành nguồn năng lực vô biên, phủ vào cuộc sống những thương yêu tha thứ. Nguồn năng lực này vẫn tuôn trào bất tận, hoà lẫn với nguồn năng lực siêu thế, tạo thành suối mát từ bi, rửa sạch những cấu uế của kiếp nhân sinh.

Bởi lẽ, mỗi bài thơ của T.K.Thiện Hữu đã được kết tụ từ những phương trời vô trụ, luôn toả sáng, luôn luân lưu thiên thu.

 

Kỷ niệm Mùa Phật Đản

Phật lịch: 2552; Dương lịch: 2008.

Luyện Thi

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Previous
Next

Đăng nhập