Trang chủ Diễn đàn Đối thoại Thư của một Phật tử gửi Đại đức Thích Thanh Thắng

Thư của một Phật tử gửi Đại đức Thích Thanh Thắng

Đã đọc: 8037           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Tôi là một Phật tử như hàng triệu triệu Phật tử trên trái đất này. Tôi cũng là một trong những người theo dõi bằng lòng thành kính của mình với sự kiện rước Phật xá lợi vừa qua. Đấy quả thật là một sự kiện tâm linh lớn lao cho những Phật tử Việt Nam nói riêng và cho văn hoá của đất nước nói chung.

Kính thưa Đại đức,

Tôi là một Phật tử như hàng triệu triệu Phật tử trên trái đất này. Tôi cũng là một trong những người theo dõi bằng lòng thành kính của mình với sự kiện rước Phật xá lợi vừa qua. Đấy quả thật là một sự kiện tâm linh lớn lao cho những Phật tử Việt Nam nói riêng và cho văn hoá của đất nước nói chung.

Rồi tôi đọc bài của ông Lê Thiết Cương. Tôi không hiểu gì nhiều về giáo lý nhà Phật. Trong bài, ông Lê Thiết Cương có đề cập đến một điều mà có thể gọi là sự phô trương. Tôi thấy sự phô trương dù ở hình thức nào cũng không đúng với tinh thần của những người tu hành.

Đến nay, tôi lại đọc bài của Đại đức trao đổi lại ông Lê Thiết Cương. Tôi không dám bàn luận những gì liên quan đến giáo lý nhà Phật. Tôi chỉ băn khoăn một vài điều trong bài viết của Đại đức.

Không biết thì phải hỏi, chưa rõ thì phải thưa. Với ý thức đó, tôi viết thư này tới Đại đức để bầy tỏ những ý nghĩ chân thành của mình. Nếu có gì chưa phải mong Đại đức chỉ giáo.

images1930767dsc0241
9 viên ngọc xá lợi Phật lưu giữ trong 3 tháp lưu ly.

Điều thứ nhất: Trong bài viết của mình, Đại đức có trích một đoạn trong một bài báo:"Thượng tọa Thích Huyền Diệu cho biết ông đã nói với mọi người rằng với những bảo vật quý này, chỉ có thể rước bằng một chuyến bay trang trọng, không ngờ nay đã thành hiện thực".

Tôi không hiểu ý của Đại đức trích đoạn viết này có ý gì sâu xa nữa không? Nhưng với văn bản đoạn trích đó, tôi hiểu theo hai nghĩa.

Một, đoạn trích nói vậy có nghĩa là Thượng toạ Thích Huyền Diệu đã TIÊN TRI đúng việc Phật xá lợi được đưa về Việt Nam bằng cách nào. Nếu như thế thì có gì mà chúng ta phải kêu lên “không ngờ nay đã thành hiện thực”.  Vì điều ấy ai mà chẳng biết. Việc chuyển bảo vật này bằng máy bay chỉ trở thành lời tiên tri của Thượng toạ khi Thượng toạ nói về điều ấy ở thời điểm nhân loại chưa có máy bay mà thôi.

Hai, với phương tiện di chuyển ngày nay và với khoảng cách từ Ấn Độ về Việt Nam thì ai cũng biết dùng máy bay là thuận tiện nhất. Nhưng người ta vẫn có thể rước Phật xá lợi về Việt Nam bằng những con đường khác chứ đâu “chỉ có thể rước bằng một chuyến máy bay trang trọng”. Mà cái trang trọng và linh thiêng nhất là hướng tâm trí trong sáng của mình tới những điều kỳ diệu chứ đâu bằng việc dùng một  phương tiện vật chất.

resizedimage260147-11246-images1930779dsc0055
Phật xá lợi về đến sân bay Nội Bài Hà Nội

Việc rước Phật xá lợi về Việt Nam có thể bằng nhiều cách. Nhưng với điều kiện hiện nay thì chúng ta rước bằng máy bay là hợp lý. Còn nếu dùng một chuyên cơ riêng thì có cần thiết đến như thế không? Với số tiền còn lại, các nhà tu hành sẽ dùng vào những việc kỳ diệu không kém mà tôi sẽ xin thưa ở một phần sau.

Tôi xin nói thêm, trên báo có dẫn lời của Thượng tọa Thích Huyền Diệu luôn miệng nhắc hai từ “kỳ diệu”: "Đây quả là điều kỳ diệu. Xưa Đường Tăng mất sáu năm để đến được đất Phật, nay các vị thực hiện điều đó chỉ trong vài giờ đồng hồ bằng cả một chuyến bay riêng".

Xin thưa, điều kỳ diệu mà Thượng tọa Thích Huyền Diệu nói đến chỉ là điều kỳ diệu của khoa học kỹ thuật mà thôi chứ không thể ghép bất cứ điều kỳ diệu nào thuộc Tâm linh vào việc rút ngắn thời gian vận chuyển.

Tôi cũng vô cùng băn khoăn khi Thượng tọa so sánh chuyến đi của Đường Tăng sang Tây Trúc lấy kinh và chuyến chuyên cơ rước Phật xá lợi về Việt nam. Với ngu ý của một người dân bình thường, tôi thấy hai việc này không giống nhau.

Con đường của Đường Tăng là con đường đi tìm chân kinh. Đó là con đường đi tìm chân lý của nhân loại. Còn con đường đi rước Phật xá lợi là rước một báu vật như người ta rước một bức tượng từ ngôi chùa này đến ngôi chùa khác.

Tôi nghĩ như vậy, xin các nhà tu hành, các Phật tử và mọi người thấy có đúng không?

Điều thứ hai: Trong bài viết của Đại đức có câu: “Nhiều khi muôn bài thuyết pháp cũng không bằng việc tỏ bày một hình thức để cho người khác khởi niềm tin kính hướng thiện”.

Tôi đồng ý với câu nói này của Đại đức. Nhưng hình thức mà Đại đức đang bàn đến hay lấy làm ví dụ liệu có phải như vậy không? Sự cầu kỳ, diêm dúa, phung phí cũng là một loại của hình thức. Sự giản dị, sâu sắc mà tôn nghiêm cũng là một loại của hình thức. Hành động nào cũng có hình thức của nó nhưng bản chất chứa đựng sau hình thức đó nhiều lúc lại ngược nhau. Cầu kỳ, phung phí khác với tôn nghiêm, vĩ đại.

images1930780dsc0068
Thứ nhất là tu tại gia, thứ hai tu chợ, thứ ba tu chùa.

Ông cha ta có câu: thứ nhất là tu tại gia, thứ hai tu chợ, thứ ba tu chùa. Hồi còn trẻ, tôi nghĩ đó là một câu nói nôm na về việc tu dưỡng của con người. Nhưng lớn lên, tôi giật mình khi nhận ra đó là một triết lý cao sâu khôn cùng được trình bày vô cùng giản dị trong hình thức của ngôn ngữ. Là một Phật tử nhỏ bé, nhưng tôi cũng hiểu được rằng: Phật tại tâm chứ không tại chùa.

Cố nhà thơ Thế Mạc, người cùng quê tôi, thường xuyên ăn chay, đọc kinh Phật mà không ít các vị tu hành ở vùng đó đều biết đến có viết một câu thơ mà tôi không nhớ từng chữ. Tôi chỉ xin diễn lại ý của câu thơ này. Đó là ngôi chùa bị phá đi rồi nhưng sự linh thiêng của Đức Phật vẫn trùm phủ xuống đời sống con người.

Điều thứ ba : Đại đức viết: “Với chi phí 100.000 USD = 1,9 tỉ đồng (hoàn toàn do phật tử tự nguyện cúng dường), không bằng 30 phút bắn pháo hoa đêm giao thừa xuân Canh Dần ở Hà Nội (5 tỷ đồng)”.

Kính thưa Đại đức, so sánh này của Đại đức làm cho tôi ngạc nhiên. Phép so sánh này vẫn là phép so sánh về hình thức. Chỉ khác, hình thức ở đây được số hóa khoản tiền mà chúng ta dùng vào hai việc khác nhau. Nếu chúng ta so sánh như vậy, thì tôi xin thô thiển đưa ra một phép so sánh nhỏ.

Trước khi đưa ra phép so sánh của mình, chúng ta cùng nhau đọc một đoạn viết trên báo Dân Trí: “Bố mẹ nhốt con trong nhà để đi tìm cái ăn, mấy ngày sau mới đưa được củ mài về, con đã lả gần chết. Đói, không có củ thì vặt tạm lá rừng, lá nào sâu ăn được mình cũng ăn được… Chuyện về cái đói ở Pác Củng kể cả ngày không hết.

Đã nhiều tháng nay, người dân thôn Pác Củng, xã Thượng Nông, huyện Na Hang, tỉnh Tuyên Quang phải kéo nhau đổ dồn lên núi tìm củ mài, củ sắn, rau rừng để cầm cự với cái đói tấn công người dân suốt 10 tháng qua.

Thôn Pác Củng có trên dưới 30 em nhỏ. Ngay đầu thôn, một ngôi nhà sàn dựng tạm làm lớp học cho các em. Vào những ngày bình thường, các em sáng đến lớp, chiều đi đào củ trên rừng. Nhưng vào những ngày này các em bỏ cả học để đi kiếm cái ăn.

Cách đây chừng 5 năm, ngay đến đường vào Pác Củng cũng không có. Năm 2006, nhờ một tổ chức nhân đạo, con đường mòn vào Pác Củng mới được mở. Khi những cơn đói đang chập chờn mỗi ngày, người dân Pác Củng không còn thời gian để mơ về ánh điện, trẻ con Pác Củng không dám nghĩ tới tương lai.

Kính thưa Đại đức, năm 2009, ông Chủ tịch UBND tỉnh Thái Bình cho biết thu nhập hàng tháng trên một đầu người ở Thái Bình là 30.000 đồng. Chỉ khi được mùa mới lên khoảng 50.000 đồng. Nghĩa là, để một đứa trẻ có thể sống và đến trường được thì chỉ cần khoảng 40.000 đồng mỗi tháng cho các em. Số tiền cho một con người được sống, được học hành để có tương lai ít hơn biết bao nhiêu lần so với một đêm bắn pháo hoa và so với một lễ rước???

Tất nhiên, số tiền gần 2 tỷ đồng kia là của một Phật tử thực tâm chứ không phải tiền thuế của nhân dân. Và số tiền đó đã thuộc quyền sở hữu của những người tu hành như Đại đức – những đệ tử của Đức Phật. Mà con đường của Đức Phật là con đường cứu khổ, cứu nạn. Giá như một nhà sư, một thượng tọa vv…nào đó nói với Phật tử thành tâm kia: “Chúng ta cám ơn lòng thành tâm kính Phật của con. Nhưng chúng ta muốn chỉ xử dụng một phần số tiền đó để rước Phật xá lợi về. Phần còn lại chúng ta giúp đỡ những đứa trẻ bất hạnh trên thế gian như sự dạy bảo và lòng mong ước của Đức Phật”.

Kính thưa Đại đức, tôi tin rằng: người Phật tử kia sẽ rất hạnh phúc khi được làm vậy. Bởi người đó, tôi tin, đến với Phật bằng lòng chân thành. Khi những đứa trẻ sống trong đói khát và không có tương lai bỗng đi qua cơn đói khát đó và được đến trường thì đó hoàn toàn là một phép thiêng có thật mà Đức Phật ban cho chúng thông qua những đệ tử của mình.

Với tôi, đến tận bây giờ, cho dù ai nói gì thì hình ảnh Đức Phật trong tâm khảm tôi chỉ duy nhất là hình ảnh về một người áo vải phong phanh, chân trần đi qua thế gian để ban lòng từ bi vô tận cho những sinh linh bất hạnh.

Bởi thế, với mệnh giá của một đồng ai cũng mua được một giá trị vật chất có thể coi như nhau. Nhưng một đồng của nhà tu hành đặt vào bàn tay của kẻ ngèo đói và bất hạnh mang theo cả một biển từ bi. Đấy là một hạt giống của tình thương yêu vô bờ và của sự khai mở vô biên gieo xuống lòng người. Đấy không gì khác ngoài con đường của Đức Phật và các đệ tử của Ngài.

Kính thưa Đại đức,

Năm nay tôi đã 75 tuổi và về hưu 15 năm nay rồi. Tôi thường ăn chay vào ngày mồng Một và ngày Rằm hàng tháng. Tôi không mấy khi đi chùa. Nhưng tôi luôn tâm niệm không làm điều ác và luôn tìm cách giúp đỡ người hoạn nạn, khó khăn. Tôi đã giành dụm một phần tiền lương ít ỏi của mình và giấu tên gửi tiền nuôi một đứa trẻ mồ côi cha mẹ. Đấy là sự thể hiện vụng về nhưng chân thành của tôi đối với Đức Phật.

Thực lòng tôi không dám luận bàn về việc tổ chức rước Phật xá lợi về đất nước mình phải làm như thế nào. Nếu các nhà tu hành thấy không còn cách nào khác là phải dùng cả chuyên cơ và nhiều phí tổn như thế mới thể hiện được lòng tôn kính đối với những báu vật ấy và không xúc phạm đến lòng từ bi vô bờ của Đức Phật thì tôi hoàn toàn đồng ý.

Thư tôi viết chỉ là nói lên những băn khoăn nhỏ bé của mình. Có thể, lá thư thô lược này không đáng để Đại đức phải mất thời gian đọc nó. Nếu có gì làm Đại đức phật lòng, xin mong Ngài lượng thứ.

Nam mô A di đà phật

Phật tử Lê Minh Hiếu

 

Theo: tuanvietnam.net

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (7 đã gửi)

avatar
Giacdao 31/03/2010 05:33:07
Thật là tội nghiệp cho bạn Lê Minh Hiếu trong việc mạo xưng là Phật tử .Những lời lẻ và những nhận định trong thư gởi thầy Thanh Thắng như thế này đã trã lời cho điều đó .Không đi chùa (làm sao mà tiếp cận được những thiện tri thức );Không tìm hiểu Phật Pháp qua kinh-sách (Làm sao mà mở mang tri kiến Phật) ;Không ăn chay (Làm sao có thề có tâm thương yêu đồng loại,vạn vật nhỉ?)...Cho nên "Phật tử" Lê Minh Hiếu mới dám bạo phổi thố lộ những điều mà chính nó phản chiếu lại nhân thân của mình .

Rất tiếc ! DPNN đăng lại bài này quá trể so với PTVNN.Ở đó đã có đầy đủ những phản hồi nóng bỏng dành cho vị "Phật tử" lạm xưng này .

Đề nghị BBT DPNN nên nhanh chóng vào cuộc vì tình hình này dường như không có dấu hiệu chấm dứt mà ngày càng tinh vi hơn trong việc tấn công Phật giáo chúng ta từ phía báo chí ngoài,Điển hìnbh như Vietnamnet-Tuanvietnam-..v..v..
avatar
bích tâm 01/04/2010 21:08:26
Chào bạn minh hiếu và bạn giác đạo. Mình xin chia xẻ chút nhe. Vào thời điểm bạn minh Hiếu chỉ nghĩ được như vậy ,nên bạn hiếu nói như vậy. đến 1 ngày nào đó khi bạn ấy hiểu khác thì bạn ấy sẽ có cái nhìn sâu sắc và sâu xa dưới mọi gốc nhìn 1 cách bình đẳng và sáng suốt hơn. Bạn Hiếu nói bạn ấy là Phật tử thì bạn hãy tin bạn ấy là Phật tử đi. Có gì đâu gọi là công kích đạo Phật, Phật giáo là đạo rất bình thản trước mọi vấn đề. Bạn hãy bình tĩnh đi. Bạn hiếu chỉ muốn góp ý kiến thôi ,ko sao đâu. Bạn hiếu ơi! mình chia xẻ với bạn nhe. Thầy Huyền diệu đã từng đem lại hòa bình ko chiến tranh cho cả nước NEPAL. Bạn thấy hiếm người làm được như vậy lắm, có thể nói Thầy Huyền diệu là BỒ TÁT đấy. Vấn đề Thầy Huyền diệu hay nói đến từ " kỳ diệu, mầu nhiệm" là chuyện rất bình thường thôi.thói quen mà. Mầu nhiệm hay hỳ diệu cũng ko phải là gì xuất hiện trên trời, mây gió gì đâu. Nó xuất hiện hằng ngày đối với mỗi chúng ta. Ví dụ hôm nay mình vào đây chia xẻ với các bạn cũng là kỳ diệu, mầu nhiệm lắm rồi đó. nói thiệt hồi nào tới giờ ko biết vào trang chủ . chỉ biết nghe pháp thoại ở web đạo phật ngày nay thôi. Gần đây biết thêm câu hỏi pháp âm đạo phật ngày nay nữa. Mình vui lắm. Vậy mà hôm nay vào trang chủ , được chia xẻ với các bạn đúng là quá kỳ diệu , và mầu nhiệm luôn. Mỗi ngày chỉ cần bạn thấy bạn và những người thân yêu bạn còn sống thì đó đã là kỳ diệu ,mầu nhiệm lắm rồi. Bạn đừng nghĩ nó theo hướng thần thánh vô hình nhe. Vấn đề chuyển Xá lợi bằng máy bay thì cũng bình thường thôi. Nếu các Thầy ko có tiền thì đi máy bay bình thường chung với nhiều người. Còn bây giờ Phật tử giàu có muốn Thầy phải chuyển xá lợi bằng máy bay, họ chi tiền. Phật tử kêu mà, người ta có nhiều tiền lắm . Thật ra cũng ko có gì xấu hết. hơi xa xỉ chút tốn kém chút. Nhưng đó là lòng thành, sự tôn kính, nhớ ơn ,tri ân,... của Phật tử và các Thầy với Phật thích Ca người đã cho chúng ta những bài học về chuyển hóa cảm xúc để vượt thoát khổ và khổ sinh tử luân hồi. Đôi khi chúng ta nên nhìn vấn đề ở nhiều góc cạnh khác nhau, dưới mọi góc nhìn 1 cách bình đẳng ,sáng suốt nhất để tìm ra chỗ hay và đúng của nó. Chúng ta ko nên tìm chỗ ko hay, và xấu của nó . bởi vì trên thế gian này ko có gì là thập toàn thập mỹ hết. cũng đồng thời 1 cảnh nghèo, khổ, bệnh, ko hài lòng, xấu...Nếu bạn sống thì chịu ko nổi, phiền não vô biên. Còn với những ai đã chuyển hóa cảm xúc , đã tìm ra chân lý của cuộc đời, thì cũng với hoàn cảnh như vậy họ sống rất bình thản, an ổn, an lạc mà đa số đều than thở, khóc lóc, than trời trách đất ko hà. Đúng ra ko nên tốn nhiều tiền đến như vậy. Vị Phật tử này quá tôn kính Phật rồi. Nhưng ko sao, tiền bạc dù sao cũng chỉ giả tạm thôi, ko bền lắm. là Phật tử chúng ta ko nên quan trọng quá chuyện tiền bạc. Nếu đem cho họ tiền họ vui 1 tháng ,rồi 1 tháng sau hết tiền họ buồn khổ tiếp, thì thôi ko nên cho làm gì. Chúng ta nên chỉ dạy họ cách chấp nhận mọi vấn đề và buông bỏ nó. Phải giữ tâm bình lặng nhất đừng để bị khổ, ko hài lòng, bệnh ,chia ly...khống chế chúng ta. Ko được né tránh, phải đối diện để chấp nhận hết và hoang hỹ buông bỏ nổi khổ đau bất hạnh đó. Việc giữ gìn Tâm linh và ngồi chùa là rất quan trọng, phải giữ gìn hạt giống bồ đề, kinh sách... để cứu khổ và khổ sinh tử luân hồi cho nhân loại còn quan trọng hơn bất cứ việc gì. Nhiều người mê tín tin tưởng xá lợi của Phật có thể giúp họ như thế nào đó, thì hãy chìu ý họ. Tôn trọng xá lợi, các Thầy đang giúp đỡ những tâm linh căn cơ thấp, gieo duyên với Phật. Mọi người sẽ đến ngắm nhìn với ko khí trang trọng, làm tăng thêm lòng tin vào sự mầu nhiệm của Phật Pháp . rồi họ sẽ bớt làm ác, sẽ làm thiện, họ thích sự huyền diệu ,rồi họ sẽ tìm đến chùa lạy Phật, rồi từ từ sẽ đọc kinh, nghe giảng kinh, niệm Phật ...Cái gì cũng có điểm hay của nó người ta mới làm. Đối với người căn cơ thấp, phải giúp đỡ họ từ từ, ko có sự kỳ diệu gì hết, họ sẽ ko tin Phật, ko có chỗ dực tâm linh, mặc sức họ bơ vơ, làm bậy. Các bạn nên giúp đỡ lẫn nhau, thông cảm cho nhau, ko nên bất đồng vì vài vấn đề nhỏ nhặt. Các bạn có thể tìm đọc các bài viết của bích tâm ở trang web câu hỏi pháp âm đạo Phật ngày nay và các góc bình luận khác . mình hy vọng sẽ giúp các bạn tăng thêm nhiều duyên mới trong quá trình giác ngộ và giải thoát. chúc các bạn luôn an lạc
avatar
KIM SINH 10/04/2010 00:35:56
Xá lợi Phật đối với chúng ta là báu vật thiêng liêng nhưng rất nhiều người cho đó chỉ là xương.Rước xá lợi hoan hỉ long trọng bị phê phán là hoang phí thì cũng "y như thị",đời là như vậy,có làm ắt có tốn phí,người ngoài ắt có thị phi.Một việc làm có lợi bổ dưỡng cho số đông cũng không tránh được vô bổ cho số ít ngồi không ganh ghét.Còn Lê Thiết Cương tự cho là "biết" rồi phán "vô minh" thì chính Cương đã "không phải không vô minh".Phán "tham phúc" thì bản thân Cương đã cống cao ngã mạn "hám danh""háo thắng".Tu phúc cũng là tu theo chánh pháp chứ không chỉ riêng gì tu tuệ mới là chánh pháp.
Vụ này khiến tôi nhớ lại,năm rồi vụ họa sĩ Trịnh Cung tung lên mạng bài viết tố cáo rằng nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng cầu xin vào đãng để làm quan cách mạng.Trùng hợp,cũng là họa sĩ,cũng là nổ lớn để tự lăng-xê cầu danh tiếng(tôi không có ý xúc phạm giới nghệ sĩ,họa sĩ chỉ vì 2 con sâu này).Xem lễ rước xá lợi mà Lê Thiết Cương lại chú mục vào "cái nách mầu mở gà của mấy cô văn công",đủ biết Cương đã "vạch lá tìm ..."tới mức nào!
Đối với ý kiến nên dùng 2 tỷ đó để cứu đói nghèo,tôi cho rằng việc nào cũng rất cần và nên làm "cứu đói" và "cứu tâm linh";"bố thí cơm áo" và "bố thí pháp";xóa cầu khỉ,xóa nhà tranh và xây chùa đúc tượng Phật đều có lợi lạc cho tứ chúng cả.Ai làm được việc nào đều tốt lành cả,không nên nhìn việc này mà trách việc kia.
avatar
bình thường là đạo 06/05/2010 04:13:13
Tổ Bát-nhã-đa-la sau khi truyền tâm ấn cho tổ Bồ Đề Đạt Ma biết rằng ngài có duyên với việc hoằng pháp tại Trung Hoa. Tổ hoằng pháp từ năm 470-543 sau Công Nguyên. Sau khi đến, Sư nhận lời mời của Vũ Đế đi Nam Kinh. Cuộc gặp gỡ giữa Bồ-đề-đạt-ma và Vũ Đế được các ngữ lục ghi lại như sau:
Là một người phụng sự đạo Phật, Lương Vũ Đế đã cho xây trong nước mình nhiều chùa chiền, bảo tháp. Vũ Đế hỏi nhà sư Ấn Độ: "Trẫm từ lên ngôi đến nay, xây chùa, chép kinh, độ tăng không biết bao nhiêu mà kể. Vậy có công đức gì không?"
Đạt Ma đáp: "Không có công đức."
- "Tại sao không công đức."
- "Bởi vì những việc vua làm là nhân "hữu lậu", chỉ có những quả nhỏ trong vòng nhân thiên, như ảnh tùy hình, tuy có nhưng không phải thật."
- "Vậy công đức chân thật là gì?"
Sư đáp: "Trí phải được thanh tịnh hoàn toàn. Thể phải được trống không vắng lặng, như vậy mới là công đức, và công đức này không thể lấy việc thế gian (như xây chùa, chép kinh, độ tăng) mà cầu được."
Vua lại hỏi: "Nghĩa tối cao của thánh đế là gì?"
- "Một khi tỉnh rõ, thông suốt rồi thì không có gì là thánh."
- "Ai đang đối diện với trẫm đây?"
- "Tôi không biết."
Ý nghĩa của cuộc đối thoại này như sau: Vua Lương Vũ Đế lấy việc xây chùa (việc hữu hình) hỏi tổ rằng mình làm việc đó có được công đức gì không? Đức Phật dạy làm việc công đức thì muốn việc được thành tựu phải không thấy có người làm công đức, không nghĩ đến lợi được mà làm công đức. Ngay chỗ này, vua Lương đã sai rồi. Làm công đức như vậy chỉ được phước hữu lậu là giàu sang, không bệnh tật v.v… cao nhất là được phước sinh lên trời mà thôi. Công đức chân thật là giác ngộ tự tâm, thành Phật đó mới là công đức vô lậu. Đã giác ngộ được như vậy thì không có giới hạn, không có Phật cũng chẳng có Thánh. Vua không ngộ được ra hỏi thêm: “Ai đối diện với trẫm đây”. Tổ đã giác ngộ không có 4 tướng: ta, người, thọ nhận, chúng sinh nên nói “Tôi không biết”.
avatar
hvt 07/05/2010 11:18:52
Đáng buồn cho bác phật tử Hiếu, và Họa sĩ Cương ...
avatar
Quang Đạt 13/05/2010 15:46:13
Đọc qua bài viết của Lê Minh Hiếu thì biết đây không phải là Phật tử thuần thành mà là mạo danh mà thôi. Người này không hiểu gì về giá trị giáo lý của đạo Phật , càng không biết gì về sự mầu nhiệm vô giá của Xá lợi Phật .
Sự kiện Xá lợi Phật được cung thỉnh về VN đã làm nao nức hàng triệu con tim các Phật tử . Những ai có thiện duyên lành được chiêm bái , đảnh lễ Xá lợi Phật sẽ tăng trưởng thiện căn lành và thắng Phước bất khả tư nghì.

Lời văn thì bắt bẻ chứ không có thành ý , có lẽ Lê Minh Hiếu nên tìm hiểu học hỏi giáo lý đạo Phật trước khi nông nỗi phát biểu những ý kiến trái khoái của mình dễ tạo bất thiện nghiệp cho bản thân. Bản thân lê Minh Hiếu và Lê Thiết Cương đâu có đóng góp gì cho sự phát triển của phật giáo, chưa làm được gì thì khoan vội nói người khác.

Xá lợi Phật là vô giá không thể lấy cái nhỏ nhoi vật chất thế gian mà so sánh với những lợi ích to tát mà Đức Phật đã để lại cho nhân loại qua lời dạy của Ngài.

Quang Đạt
avatar
huynhvanhoang 16/06/2010 01:07:59
Tôi có đọc câu chuyện sau đây do Đức Datlai La ma thuyết giảng như sau;có một khách bộ hành trên đường đi chợt thấy một tượng Phật nằm chơ vơ giửa đồng vắng,dưới cái nắng như thiêu đốt,cảm động và thương Phật,người nầy lột đôi dép đang mang che lên đầu Đức Phật,rồi đi tiếp..... một lát sau có người bộ hánh thứ hai đi ngang ,trông thấy cảnh nầy và củng vì lòng thương kính Đức Phật,người nầy lấy đôi dép bỏ xuống,giảng xong Đức Đalai La ma hỏi vây trong hai người đó ,ai có phước,ai có tội? cuối cùng ,ngài giảng là cả hai đều có phước bởi vì ĐỘNG CƠ (tác ý)của cả hai đều tốt.Kể câu chuyện nầy,tôi muốn mọi người cùng suy nghỉ về chuyện rước Xá Lợi Phật
tổng số: 7 | đang hiển thị: 1 - 7

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

1.00

Tags

Không có tags cho bài viết này

Được quan tâm nhất

Previous
Next

Đăng nhập