Trang chủ Cuộc sống Viên kẹo của Mahatma Grandhi

Viên kẹo của Mahatma Grandhi

Đã đọc: 6102           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Cả đời học Phật, sống theo Phật, cuối cùng cũng chỉ có một điều cơ bản: hãy nhìn rõ lẽ thật ! Nhìn rõ lẽ thật (chánh kiến) mới có suy nghĩ đúng, nói năng, hành động, sinh sống chính đáng, an định tinh thần, để có thể nhìn rõ các sự vật hiện tượng như tự thân của nó.

Trong mục dành cho bạn đọc của nhật báo Le Monde - tờ báo cấp tiến của giới trí thức, có uy tín  hàng đầu ở Pháp – có đăng một  câu chuyện giản dị do Jean Hébert, người đã nhiều năm sống  bên cạnh Mahatma Grandhi, kể lại.

 

Chuyện xẩy ra trong một làng nhỏ phía Nam Ấn Ðộ, nơi Grandhi sống một cách đạm bạc. Một bà mẹ dẫn đứa con trai 10 tuổi  tới  gặp Grandhi, nói :

 

-         Xin thầy hãy nói với thằng nhỏ này  nó không nên ăn nhiều kẹo nữa. Rồi nó sẽ chán ăn. Răng nó sẽ hư mất.

      -    Ðúng vậy, nhưng 10 ngày nữa bà hãy trở lại đây – Grandhi trả lời.

 

Mừơi ngày sau, bà mẹ dẫn đứa con trở lại. Grandhi gọi đứa bé đến, nói :

 

      - Cháu đừng có ăn nhiều kẹo nữa. Cháu sẽ chán cả ăn và răng của cháu sẽ hư mất !

 

       - Cám ơn thầy. Cháu nó sẽ nghe lời thầy .

 

Bà mẹ lấy làm lạ hỏi :

 

       - Tại sao thầy không nói với nó 10 ngày trứớc ?

 

Grndhi trả lời :

 

        - Bởi vì 10 ngày trước tôi còn ăn kẹo.

 

Mahatma Grandhi, nhân vật vĩ đại của dân tộc Ấn Ðộ, ngừơi đựợc tôn vinh là Thánh, đã phát động và lãnh đạo cuộc đấu tranh bất bạo động chống lại chính quyền thực dân Anh, giành lại độc lập cho Ấn Ðộ, chỉ làm những gì ngài đã nói.

 

Ðể chống lại chính sách  thuế má nặng nề của thực dân Anh, ngài tự tay se sợi, dệt vải, tự cầy cấy lấy gạo để ăn, đi bộ hàng ngàn cấy số ra bờ biển làm muối. Hàng triệu ngừơi Ấn đã theo ngài.

 

Vào thời điểm xẩy ra những vụ tai tiếng về tài chánh, lối sống vô đạo đức của giới chính khách ở Pháp và khắp nơi trên thế giới, các vụ lạm dụng tình dục trẻ em của giới tu sĩ ở Mỹ, ở Pháp và nhiều nơi khác, vị độc giả của báo Le Monde, qua câu chuyện giản dị này, muốn nhắc nhở những nhà lãnh đạo chính trị, các nhà lãnh đạo tôn giáo rằng họ hãy làm tốt những gì họ muốn dậy dỗ ngừơi khác về sự lương thiện và bổn phận công dân, sống theo những điều đạo đức của tôn giáo mình.

 

Hơn 2500 năm trước, Khổng Tử, triết gia vĩ đại của nhân loại, cho rằng muốn có một nền chính trị tốt, trứơc hết phải có các nhà lãnh đạo tốt, là những tấm gương về đạo đức, lời nói và việc làm phải đi đôi.

 

Muốn, được như vậy, các nhà lãnh đạo phải tu dữơng bản thân, lo chuyện gia đình cho yên ấm sau mới có thể hoàn thành tốt các trách nhiệm lãnh đạo quốc gia, theo đúng trình tự  tu thân tề gia, trị quốc, bình thiên hạ.

 

Có đựơc như vậy, dân mới tín nhiệm, nói dân mới nghe (danh chính, ngôn thuận).

 

Nhưng trứơc hết phải có lòng công chính, tôn trọng sự thực, lòng dạ ngay thẳng, lương thiện, chân thành (Chính tâm, thành ý). Làm việc công thì phải chí công vô tư.

 

Ðó  một nhà lãnh đạo lý tửơng. Lý tửơng nên quí hiếm hoặc không có trong thực tế. Trừ các vị thánh ! Nhưng trứơc khi thành thánh, hãy sống lương thiện, làm một ngừơi tốt.Sống đời tốt, sau mới sống đạo đươc. Vi nhân nan, vi đạo nan !

 

Mặc Tử, ngừơi đồng thời với Mạnh Tử, vị Á Thánh của đạo Nho, chủ xứơng thuyết Kiêm Ái- yêu thương gồm đủ- nói : Quân tử được bảo làm con heo, không làm đựợc thì nhận là không làm đựợc ; Nếu được bảo làm tứơng qu ốc một nước biết không đủ tài đức,củng cứ nhận làm. Ðó là  ngừơi giả đạo đức, ngụy quân tử,  lời nói không đi đôi với việc làm.

 

Vương Dương Minh, triết gia Trung Quốc đời Minh chủ trương thuyết Tri hành hợp nhất. Lý thuyết chỉ có giá trị khi có thể mang ứng dụng vào đời sống thực tế. Nếu không chỉ là lý thuyết suông, vu vơ, hoang tửơng. Lời nói phải đi đôi với việc làm, mới có giá trị

 

Dậy ngừơi về luân lý, đạo đức, giảng kinh, thuyết pháp là những việc dễ làm. Học để hiểu thì dễ. Làm đựơc- hành mới khó : tri dị hành nan.

 

 

 

Ðức Thế Tôn trong 50 năm thuyết pháp không phải chỉ là những điều nói suông, hí luận. Ngài đã mang cả đời mình ra thực chứng, giáo dục ngừơi khác. Ðó là thân giáo. Học để hiểu. Hiểu để ứng dụng-văn, tư, tu. Học mà không hành chỉ là hí luận, mở mang kiến thức. Hành mà không học, không hiểu là tu mù, dễ lầm lẫn, lạc đừơng theo tà thuyết, ma đạo..

 

 

Pháp môn thì nhiều, căn cơ,nghiệp duyên mỗi ngừơi mỗi khác, nên hành trì có chỗ khác nhau. Nhưng chung nhất, để đựơc tri hành hợp nhất, cũng nhất thiết phải dựa vào Bát Chánh Ðạo của Ðấng Thế Tôn

 

 Ðức Ðạt Lai Lạt Ma nói rằng phải thận trọng khi nhận một vị làm thầy tâm linh. Phải xem xét trong ít nhất 10 năm hành trì của vị đó thế nào, có đúng với Tam pháp ấn khổ vô thừơng, vô ngã hay không ?

 

Ma giảng kinh, thuyết pháp còn hay hơn cả Phật. Luyện giọng cho hay, uốn éo cho khéo, đạo hạnh thì không, cốt để loè ngừơi Cũng như một diễn viên giỏi  đóng vai khóc cừơi, vai trung vai nịnh hay hơn ngừơi thừơng. Vì đó là giả, không thật. Chỉ sau những cơn pháp nạn, hỗn mang tăm tối, ánh sáng-lẽ thật- hiện ra mới tỏ đựơc Ma hay Phật ( giả hay chân) !

 

Ban đêm thấy sợi dây thừng lại tửơng là con rắn, sợ cuống lên. Sáng ra, nhìn rõ sợi dây, tự trách mình là ngu ! Cả đời học Phật, sống theo Phật, cuối cùng cũng chỉ có một điều cơ bản: hãy nhìn rõ lẽ thật ! Nhìn rõ lẽ thật (chánh kiến) mới có suy nghĩ đúng, nói năng, hành động, sinh sống chính đáng, an định tinh thần, để có thể nhìn rõ các sự vật hiện tượng như tự thân của nó.

 

Ðó là Bát chánh đạo, tám con đường đưa đến sự hợp nhất giữa tư duy và hành động, lời nói với việc làm luôn đi đôi với nhau.

 

                                                                                                      Paris 19.7.2009

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập