Trang chủ Cuộc sống Si Mê Tình Ái

Si Mê Tình Ái

Đã đọc: 1245           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Tình mẹ thương con bao la như trời biển, trong các thứ tình không có tình nào thiêng liêng, cao cả bằng tình mẹ thương con; vậy nên sách sử bao giờ cũng truyền tụng, ca ngợi người mẹ như vị cứu tinh luôn đem niềm vui chan rải khắp muôn loài, sẵn sàng chia sẻ nỗi khổ, niềm đau làm vơi bớt nỗi đau bất hạnh.

Vì si mê tình trẻ nên người mẹ ấy đành lòng bắt con bán dâm để lấy tiền nuôi trai, hưởng thụ.  Hơn 10 năm trước, chị Lâm Tiên là một phụ nữ hiền lành, chất phát chuyên bán hàng tạp hóa ở chợ. Chị có một mái ấm gia đình hạnh phúc cùng người chồng hiền lành chạy xe ôm và đứa con gái vô cùng xinh xắn. Những tưởng hạnh phúc lâu dài, nào ngờ chồng chị bị tai nạn giao thông rồi qua đời sớm, chị trở thành góa phụ khi tuổi mới ba mươi, cuộc đời từ đó trở nên hụt hẫng, bi quan và chán nản. Sau hơn hai năm chịu đựng trong nỗi cô đơn, buồn chán gần như tuyệt vọng, chị gặp được người tình trẻ hơn mình sáu tuổi. Đời chị tưởng chừng héo tàn mà giờ đây hạnh phúc thật bất ngờ, từ người góa phụ cô đơn nay gặp được trai tơ, được hạnh phúc như không gì hơn thế. Vì muốn chiều lòng người tình mà chị sẵn sàng làm tất cả dù là tội ác tày trời, yêu thương, chiều chuộng hết mức từ cuộc sống cho đến mọi nhu cầu cần thiết. Do ham lợi nhuận cao nên chị nghe hắn xúi bảo mở dịch vụ gái gọi cao cấp và nạn nhân đầu tiên là đứa con tội nghiệp. Người phụ nữ ấy giờ đây đang trong trại giam đã hơn 10 năm vẫn không thoát khỏi nỗi ám ảnh đau thương vì những lỗi lầm quá khứ. Xưa nay hổ dữ đâu nỡ ăn thịt con, ấy thế mà chị vì si mê luyến ái đã bán rẻ con mình làm gái mại dâm để lấy tiền hưởng thụ. Đứa con cuối cùng bị mắc bệnh sida, quá buồn khổ nên nhảy sông tự tử. Cô đã ra đi vĩnh viễn trong tủi phận, ưu phiền vì người mẹ tàn nhẫn, vô lương tâm. Giờ đây nhà cửa không còn, đứa con chết đi không biết về đâu, đã siêu thoát hay lang thang vất vưởng. Riêng chị bây giờ phải ngậm đắng nuốt cay ngồi tù bóc lịch, đối diện với lao tù cùng tòa án lương tâm. Người con vì thương mẹ mà chấp nhận đắng cay để tấm thân ngọc ngà bị vùi dập theo năm tháng, cô chưa một lần được nếm trải tình yêu, chưa có cơ hội để con tim rung động; vậy mà ngặt nghèo mắc phải căn bệnh Aids, đành trầm mình xuống sông còn hơn sống bị người đời bêu rếu. Thế gian nếu nói những chuyện đau lòng thì hằng hà sa số, nhưng chuyện người mẹ bán đứng con gái thì không gì đau khổ, xót xa hơn.

Tình mẹ thương con bao la như trời biển, trong các thứ tình không có tình nào thiêng liêng, cao cả bằng tình mẹ thương con; vậy nên sách sử bao giờ cũng truyền tụng, ca ngợi người mẹ như vị cứu tinh luôn đem niềm vui chan rải khắp muôn loài, sẵn sàng chia sẻ nỗi khổ, niềm đau làm vơi bớt nỗi đau bất hạnh. Ngày xưa có một chú bé ham chơi, ngỗ nghịch, lại bướng bĩnh, khó dạy. Chú ta nhiều lần bị mẹ rầy la nhưng vẫn chứng nào tật nấy. Một hôm chú hái trộm trái cây nhà hàng xóm, bị mẹ mắng cho một trận rồi giận quá, chú bỏ nhà đi. Người mẹ vô cùng đau khổ, vì thương nhớ, lo lắng cho con mà quên ăn quên uống, cứ ngồi nhìn ra trước cửa trông ngóng mỏi mòn dẫn đến kiệt sức, chết đi hoá thành cây xanh mọc trước nhà. Đứa bé vì còn quá nhỏ, chưa đủ sức chống chọi với đời nên bị nhiều người bắt nạt. Chú bỗng nhớ tới mẹ nên quay trở về nhà, nhưng mẹ chú giờ đây còn đâu nữa, cảnh vật vẫn vậy nhưng mẹ hiền sao không thấy. Chú chạy tìm mẹ khóc đến khàn cả cổ, đói đến lã người rồi ngã quỵ dưới gốc cây. Kỳ diệu thay, cây bắt đầu run rẩy chuyển động rồi ra hoa, kết trái rớt ngay vào lòng chú. Trong lúc còn bàng hoàng, môi chú chạm vào trái ấy liền thấy một dòng sữa trắng trào ra như bầu vú mẹ cho con dòng sữa ngọt. Nhờ dòng sữa ấy mà chú hồi tỉnh, nhìn lên tàn lá xum xuê chú thấy trái ấy có hai mặt; một mặt xanh bóng như tấm lòng người mẹ luôn thương yêu, bao dung và che chở cho con; một mặt màu đỏ thắm như mắt mẹ khóc vì nhớ thương con trẻ. Đứa bé bây giờ chỉ biết khóc một mình.

Câu chuyện trên là sự tích cây vú sữa trong truyện cổ dân gian mà tôi được nghe từ khi còn nhỏ. Tình mẹ thương con như biển rộng sông dài mà con nào hay biết, đến khi lầm lạc, khổ đau mới nghĩ đến mẹ nhưng đã quá muộn màng. Từ xưa nay chỉ có con bỏ cha mẹ chớ cha mẹ nào bỏ con, vì thương con nên mới rầy la, dạy dỗ để mong con sống tốt, nên người, mai sau lớn lên trở thành người có ích. Xưa có người mẹ vì muốn nuôi dạy con khôn lớn nên đã thay đổi chổ ở đến ba lần, sẵn sàng chấp nhận mọi gian nan, vất vả. Mạnh Tử ngày xưa nhà gần nghĩa địa nên ngày nào cũng thấy người đào-chôn-khóc lóc, bi thương, sầu khổ rồi bắt chước làm theo. Mẹ ông thấy vậy liền dọn nhà ra gần chợ, Mạnh Tử thấy người mua bán gian dối, lọc lừa nên về nhà cũng bắt chước y như thế. Mẹ ông sợ con lớn lên lừa lọc nên bèn dọn đến gần trường học. Mạnh Tử từ đó thấy ai cũng nô nức thi đua học tập, lễ phép cung kính thầy cô rồi về nhà cũng bắt chước làm theo. Bấy giờ mẹ ông mới hài lòng, yên chí nghĩ rằng, “chỗ này mới đúng là chỗ ở của con ta”. Việc nuôi dạy con như bà thật là hình ảnh hiếm có trên cuộc đời này, có nhiều bà mẹ vì thương con mà sẵn sàng làm điều ác độc, thương con như vậy vô tình hại con lẫn hại mình.

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập