Trang chủ Cuộc sống Tôi Hạnh Phúc

Tôi Hạnh Phúc

Đã đọc: 926           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Tôi có một gia đình vụn vỡ ngay từ lúc lọt lòng, hơi ấm tình cha, một tiếng “nội ơi!” thèm lắm, và tự ti mặc cảm về điều đó lúi cúi sống buồn thiu. Ký ức về người cha không nhiều, đấy là những lần Người vội vã thăm viếng, mấy món đồ kỷ niệm, hết... Một cái gì đấy thiêu thiếu trong lòng không nguôi, nụ cười ít ỏi cho dù đời cũng có lúc vầy lúc khác.

Qui luật bù trừ thấy rất rõ. Lúc đi dạy tiểu học tôi thương học trò lớp vỡ lòng như núm ruột của mình, cả đàn chim non quấn quýt trong hồn tôi, một sự bù đắp ngọt ngào. Nghỉ dạy mấy mươi năm mà tôi vẫn nhớ từng em, dứa cao đứa thấp thế nào, nghịch ra sao, nhà ở đâu. Nhiều người bó tay không hiểu, song tôi biết trong tâm thức mình đấy không thuần là học trò nhỏ, các em đã cho tôi một gia đình, sự ấm áp.

Vòng vòng cuộc đời, đến đâu tôi cũng có những em bé thân yêu làm bạn. Và tôi phát hiện ra mình có trực giác đặc biệt, nhạy cảm kỳ lạ với những trước những thân phận côi cút. Thường đến quán cà phê văn phòng nọ gần nhà, để ý một cháu gái nhỏ nhắn xinh đẹp có ánh mắt rười rượi buồn, rồi cũng có nhưng chuyện trò ngắn ngủi khi quán vắng khách. Thấy một cái gì đấy...

Bữa nọ nhận mấy đồng nhuận bút từ Sài Gòn, hăm hở mua quà dạp xe thăm một em bé trai cách nhà mười mấy cây số. Đường về dừng chân quán nọ uống ly đá chanh tươi. Cô bé xinh ra tiếp chuyện, tôi kể về cháu bé dễ thương và chuyến đi, chợt cô quay vội đi sau khi nói một tiếng nhẹ như gió thoảng: “cha con chưa bao giờ thăm (con) như thế!”, tôi chùng lòng. Thì ra trực giác tôi đúng: cô gái có hoàn cảnh như tôi nếu không nói là khổ hơn. Cha trên thành phố, vội vàng gặp mẹ dưới này, giọt máu ra đời, người cha bặt tăm. Cô thèm một tiếng “cha ơi!”, một bóng dáng thân thiết, song không có. Hèn chi, cô có cái gì đấy liêu xiêu, không vững trong hồn... Cô không có những chuyến thăm vội vàng như cha tôi đã làm, tất nhiên cũng không có những món quà kỷ niệm như tôi, ký ức về cha của  cô trống vắng hoàn toàn, buồn thật. Những người có tâm trạng tương tự dễ tương giao là vậy, tôi hiểu cô gái này cần gì. Từ đấy vào quán hay ra về tôi luôn luôn nhó sử dụng tiếng “con” để gọi cô một cách ấm áp chân thành nhất có thể, và thấy hiệu quả của từ ngữ này.

Nhờ cô gái ấy mà tôi thấy mình hạnh phúc, cám ơn...

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập