Trang chủ Cuộc sống Cô đã bán hoa sen

Cô đã bán hoa sen

Đã đọc: 868           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Trong vùng có một hồ nước rộng lắm, sâu nữa. Ngày trước người ta đi dân công, mấy xã gom lại đào được cái hồ này! Sáng sáng chiều chiều cô bác lớn tuổi và cánh học trò cõ chỗ tản bộ thể dục, tụ họp giải trí quanh hồ, kiểu “công viên” miền quê. Một chú trung niên được thuê coi sóc hết thảy, quét dọn, tưới tẩm cây cối. Chú gầy, công việc vậy mà nhiều, suốt ngày không hết, luôn tay luôn chân, có khi chiều tối còn thấy chú nhặt rác do mấy cô cậu học trò vô ý vô tứ quăng bỏ lung tung… Đâu mấy năm, thấy có người vợ và cô con gái ra giúp. Chú nhà ở thôn quê xa, cô và cháu gái hiện rõ vẻ lam lũ tảo tần, lẫn quê mùa chất phác. Từ ngày có vợ con giúp, chú lao công được đỡ đần, mà khu vực hồ rộng thêm phần sinh khí: cô chiều chiều lấy xuồng nhỏ giăng lưới dưới hồ, còn cô con gái gánh phần quét dọn, thấy vẻ hạnh phúc hiện lên trên nét mặt khắc khổ của người cha. Vậy cũng vui lây, bước chân thể dục nhẹ nhõm hơn bớt khắc khoải khi nhìn vẻ mặt khổ sở của chú vì việc nhiều mà cuộc sống quá cô quạnh.

Cạnh bờ nam hồ nước có đầm cạn đầy sen không hiểu người ta trồng khi nào. Hay lắm, bước ngang qua lại thấy những búp sen lẫn trong lá xanh ửng hồng mặt nước. Ngày rằm ngày lễ thấy cô bác gần xa đến hái sen về cúng, rồi mấy cậu học trò thi thoảng cũng xắn quần ga lăng hái sen cho bạn gái! Mà sen nhiều quá, lúc nào cũng thấy có hoa.

Sáng nay rằm, đi chợ, bất chợt thấy cô con gái chú lao công ngồi chồm hổm cạnh dì Tám bán bánh tét trước mặt phòng khám răng, gần ngã tư phố đông đúc. Trước mặt cô là chiếc xô nhựa đầy sen bum búp hồng. À, cô ấy bán sen ấy mà! Người ta mua giúp, mua hoa cúc hoa thược dược, về ngang thấy cô bán sen- việc chưa từng- mua giúp. Thấy cô cố chen mấy nhánh sen vào bó hoa của khách, nét mặt rất tươi. Không vui sao được vì đời sống gia đình họ khó lắm, đồng lương lao công eo hẹp của người cha sao cán đáng nổi cuộc sống chợ búa. Mà cô cũng tài, dân quê đi chợ lúng ta lúng túng, cái gì cũng mắc cỡ ngại ngần, vậy mà nghĩ ra việc hái sen đem ra chợ bán! Chắc cũng đỡ, mà sen lại  sẵn, công mất không bao nhiêu. Mừng, nghĩ đến cảnh tan chợ cô gái ấy mang về mái nhà tranh cạnh hồ một nắm tiền lẻ tiền chẵn, cả nhà vui…

Vậy là ngày rằm này chợ nhỏ đã có người bán hoa sen, việc chưa từng. Mong sao cô có sen hoài để bán, đở đần cho cha…

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập