Trang chủ Cuộc sống 12 B Đâu Phải 13...

12 B Đâu Phải 13...

Đã đọc: 1336           Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Chính xuất phát từ mê tín mà thực tế khiến ta đau lòng chứng kiến “từ tâm” nhân danh niềm tin Phật giáo: vất gạo vất tiền vào mặt người nghèo để làm phước thiện trong các cuộc thí vàng, cúng dường cho Phật mà đứng sổng lưng ngắt từng khúc tiền lạnh lùng đưa cho sư kiểu chung tiền cá độ bóng đá... Phước không có đã đành, tổn phước là cái chắc, tác dụng ngược. Câu hỏi: tại sao tôi đi chùa rất thường, cúng dường rất nhiều, làm phước rất dữ ..mà phúc đâu không thấy chỉ toàn họa thôi dường như có thể trả lời được. Phật trọng tâm, có tâm là có tất cả. Mà tiền nào mua được tâm?

Vừa bay ra thủ đô trong mùa mưa bão gió lốc tầm tã, cái động lại thật nhiều do là lần đầu tiên, lạ lẫm mọi thứ. Thật ngỡ ngàng trước tấm lòng của bà con đất Bắc với Phật, và tâm tưởng hướng thiện của giới thương nhân, công chức, tầng lớp trí thức... Các sự kiện tổ chức ở Phật tự nhận được sự chiêm bái hành hương rất đông, rất nhiều chốn sang trọng dành riêng chỗ tôn ngiêm nhất làm nơi thờ lạy Phật. Tôi nhìn và ngẫm rất lâu khi chứng khiến anh bạn đi làm về, cởi áo véc tông, tháo carvat, thành kính lạy Phật ở một phòng riêng rất thanh tịnh. Với người có lòng tin kính Phật pháp, chứng kiến như thế là cả một hạnh phúc, Phật có ở mọi nơi, Đông – tây, nam – bắc chỉ là sự phân biệt giả tạm mà thôi.

Nhưng niềm vui vẫn có chút lấn cấn trong lòng, như thế xét kỹ cũng thường tình vì ở đời mọi sự đâu dễ tròn đầy. Chuyện là vầy: ra vào chung cư sang trọng mấy mươi tầng lầu, một bước tới lui đều sử dụng thang máy, tôi thấy lạ: sao tầng 24 không có 25 mà lại là 24 B rồi 26? Các tòa nhà khác cũng thế, các ký tự A, B, C... trám vào một số nào đấy, thay thế. Để ý miết, trân trối nhìn các con số điện tử hiển thị trong thang máy, khi chắc ăn, tôi hỏi anh bạn: sao lạ vậy? “Đồng chí” đáp gọn: người ta tránh con số không may (hên), thay chữ vào. Thì ra vậy...

Không biết nghĩ sao cho thỏa, cứ miên mang: đã qua cái thời cái gì cũng không tin, bây giờ cái gì cũng tin, lòng người chông chênh muốn níu giữ bởi niềm tin bất kỳ? Niềm tin Phật không phải chuyện chơi, đấy là đức tin tự giác có được sau quá trình học và trãi nghiệm nghiêm túc, thấu đáu giáo lý vi diệu để có chánh tín. Ai cũng có thể hiểu câu “chiếc áo không làm nên thầy tu”, chùa chiền khó xây vì tiền bạc vật tư đắt đỏ nhưng khó nhất chính là có được vị chân tu đến ngự và hướng dẫn Phật tử, và sự tu học hành tập của chư tăng ni và phật tử đúng chánh pháp, có chánh tín. Tin bất kỳ thứ gì có vẻ huyền hoặc để kỳ vọng lộc trời, may mắn đâu phải tin Phật đâu, đấy là mê tín, có hại vô cùng: tỉ như tin cái cây kỳ lạ ở hình dáng kết quả của đột biến sinh học hay ở cục đá lâu năm chốn làm ranh ở đầu bờ ruộng miền Tây nam Bộ! Đấy là tín ngưỡng giản đơn có từ cổ xưa của người nguyên thủy ở các bộ lạc, tin sseer sống còn trong cuộc đấu tranh kiếm ăn trong rừng như một chỗ dựa có tính tâm lý thuần túy. Trong khi ấy Phật giáo là một hệ thống triết thuyết có tính khoa học rất cao tập hợp những giáo điều sâu sắc gói trong ấy thế giới quan nhân sinh quan tiến bộ, hợp lý được cảm hiểu bằng cả lý và tình, khối óc và con tim, quá trình giác ngộ rất nghiêm túc, hiểu đến đâu tin đến đấy: ví như hiểu hết ý nghĩa của ngũ giới cấm đối với sự tu tập bậc cư sĩ và đời sống an lạc chung, tự giác chấp hành; hiểu được sự sâu sắc và tính chân lý của Tứ diệu đế tự giác cải sửa tư tưởng, bỏ mê đến giác... Tranh con số 13, gọi là 12 B rồi “nhảy” lên 14 chính là “lạy ông tôi ở bụi này”: nhát gan, sợ xui, sợ hãi vô lý, mê tín. Tâm lý này khá phổ biến đâu chỉ có ở Hà Nội. Một bộ phận dân làm ăn trên thương trường phất lên kiểu bạo phát chứ không do công phu nghiên cứu kinh tế thị trường và quá trình tích lũy cũng như cần lao thực sự, đã chông chênh niềm tin trên đống tiền, quá kỳ vọng ở sự may rủi dễ dãi, không thấy qui luật thịnh đạt bằng thiện nghiệp là cái bền vững, những chuyện mua trinh lấy hên hay xả xui, thay ghế ngồi để giữ chức, đổi màu áo hay carvat, sim số phong thủy..thực tế chỉ là minh họa cho tư duy giản đơn, dễ dãi và ... (xin lỗi) kém phát triển.

Chính xuất phát từ mê tín mà thực tế khiến ta đau lòng chứng kiến “từ tâm” nhân danh niềm tin Phật giáo: vất gạo vất tiền vào mặt người nghèo để làm phước thiện trong các cuộc thí vàng, cúng dường cho Phật mà đứng sổng lưng ngắt từng khúc tiền lạnh lùng đưa cho sư kiểu chung tiền cá độ bóng đá... Phước không có đã đành, tổn phước là cái chắc, tác dụng ngược. Câu hỏi: tại sao tôi đi chùa rất thường, cúng dường rất nhiều, làm phước rất dữ ..mà phúc đâu không thấy chỉ toàn họa thôi dường như có thể trả lời được. Phật trọng tâm, có tâm là có tất cả. Mà tiền nào mua được tâm?

Tất cả là phương tiện trên đường đi đến đích, có người lầm lẫn giữa phương tiện và cứu cánh, bản thân việc ngắt khúc tiền “chung” cho sư để cúng dường hay vất gạo, tiền thí vàng chỉ là phương tiện thực hiện sự xả bỏ và từ tâm trong vô số phương tiện, cách anh thực hiện như thế nào và tương tác với tâm như thế nào sẽ có kết quả tương thích. Một đứa bé lòng thành đập ống heo, xếp ngay ngắn tờ giấy bạc năm nghìn đồng cẩn trọng cúng vào hòm công đức tất có phước báo vô lượng hơn một phú ông ngắt một khúc tiền lạnh lùng khinh khỉnh “chung” cho sư, vì một chữ: tâm, cháu bé có tâm hơn.

Chuyến bay về Nam  cứ nghĩ hoài về những con số trong thang máy chung cư Hà Nội, 12 B đâu phải 13...

 

 

 

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi)

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn

  • Bold
  • Italic
  • Underline
  • Quote

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Captcha

BÌNH LUẬN BẰNG TÀI KHOẢN FACEBOOK ( đã gửi)

Các bài mới :
Các bài viết khác :

Đánh giá bài viết này

0

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đăng nhập