- PHẬT VÀ THÁNH CHÚNG
- Xuất bản: Phật Học
Viện Nha Trang, Phật lịch 2513
THÁNH CHÚNG
Trong suốt bốn mươi chín năm giáo hóa, từ thành đạo cho đến niết
bàn, Phật quy tụ xung quanh hào quang của ngài một số đệ tử, cả xuất
gia lẫn tại gia nhiều không kể xiết. Riêng chúng xuất gia cũng đã lên
đến con số kinh khủng rồi. Trong số nầy, những bậc xuất sắc ưu tú,
chứng được thánh quả A La Hán, gồm có 1255 vị mà kinh điển thường
ghi con số tròn là 1250. Đặc biệt nhất có mười vị mệnh danh là Thập
Đại đệ tử. Gọi là Đại vì những vị trong số mười người này đều
có sở trường riêng, sở chứng riêng và đạo hạnh riêng. Mười vị đại
đệ tử ấy gọi là Thánh chúng của Phật, mà giáo điển Đại thừa liệt
kê như sau:
1.- Xá Lợi Phất, Trí tuệ số 1.
2.- Mục Kiền Liên, Thần thông số 1.
3.- Phú Lâu Na, Thuyết pháp số 1.
4.- Tu Bồ Đề, Giải không số 1.
5.- Ca Chiên Diên, Luận nghị số 1.
6.- Đại Ca Diếp, Đầu đà số 1.
7.- A Na Luật, Thiên nhãn số 1.
8.- Ưu Ba Ly, Trì giới số 1.
9.- A Nan Đà, Đa văn số 1.
10.- La Hầu
La, Mật hạnh số 1.
1.- XÁ LỢI PHẤT
(Sàriputra) Trí Tuệ số 1
Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên là hai đệ tử cao cấp nhất của
Phật. Cả hai vốn là đôi bạn thâm giao từ ngày còn trẻ. Bấy giờ, hai
người cùng ở trong môn phái San Xa Dạ Tỳ La Lê Tử, một trong sáu nhóm Lục
sư ngoại đạo. Xá Lợi Phất từng nổi tiếng về biện tài vô ngại,
còn Mục Kiền Liên nổi tiếng về năng lực thần thông. Mỗi ngài đều có
dưới gối một trăm đồ chúng. Cả hai cùng ước hẹn với nhau rằng hể
ai đắc đạo trước thì phải thông báo ngay cho người kia biết để cùng
theo chung một đường.
Một hôm Xá Lợi Phất gặp Mã Thắng, tức A Xả Bà Thệ, một trong
năm Tỳ kheo đầu tiên, đang đi khất thực trong thành Vương Xá. Thấy
phong độ uy nghiêm tự tại của Mã Thắng, Xá Lợi Phất lân la đến hỏi,
được vị này cho biết ông đang theo Phật học đạo. Hỏi về giáo lý
pháp Phật thì được giảng cho nghe về lý duyên sanh của các pháp, rằng
các pháp do nhân duyên mà có sanh rồi cũng do nhân duyên mà có diệt, rằng
tinh túy của giáo pháp này tóm gọn trong một bài kệ là:
Chư
pháp tùng duyên sanh
Diệc
phục tùng duyên diệt
Ngã
Phật đại sa môn
Thường
tác như thị thuyết.
(Các pháp do duyên
sanh
Lại cũng do duyên diệt
Thầy tôi là đức Phật
Thường dạy tôi như
thế)
Nghe xong đạo lý duyên sanh, Xá Lợi Phất như bừng tỉnh, rồi xin
đi theo Mã Thắng về yết kiến Phật. Được Phật khai thị rõ thêm về
các đạo lý vô ngã, niết bàn v.v... Xá Lợi Phất ước hẹn với Phật
xin trở về đưa Mục Kiền Liên đến, rồi cả hai cùng quy y Phật. Cùng
theo về với hai người có thêm hai trăm đồ chúng. Sự trở về này đã tăng
thêm uy thế lớn lao cho Phật, vì hai người nguyên là hai lãnh tụ tôn
giáo vốn đã có nhiều uy tín trong giới đạo học thời bấy giờ.
Riêng về Xá Lợi Phất, ngài là cháu gọi Câu Hy La tức Trường trảo phạn chí bằng cậu ruột.
Ông này cũng là một lãnh tụ ngoại đạo tên tuổi và có tài biện luận.
Sau khi thấy cháu theo Phật, ông rất đổi ngạc nhiên, tìm đến hỏi lý
do, được Xá Lợi Phất khai thị, rồi cũng xin theo luôn.
Tương truyền mẹ ngài Xá Lợi Phất, bà Xá Lợi (Sàri), chị ruột
Câu Hy La, cũng là một người đàn bà đặc biệt. Bà rất thông minh, biện
tài còn giỏi hơn em và chỉ thua con mà thôi. Thân phụ ngài tên là Ưu Bà
Đề Xá hay Ưu Ba Thất Sa (Upatisya). Tên ấy cũng được dùng để gọi ngài.
Nhưng phong tục Ấn Dộ bấy giờ có thói quen gọi con bằng tên mẹ. Như Sàriputra,
phiên âm Xá Lợi Phất Đa La, hay gọi tắt Xá Lợi Phật, có nghĩa là: con
bà Xá Lợi (Sàri: bà Xá Lợi; putra: con). Vì vậy Xà Lợi Phất, Tàu còn gọi
là Xá Lợi Tử.
Sau khi theo gót Phật, suốt trên bốn mươi năm, Xá Lợi Phất mặc
dù là bậc trí tuệ kỳ vỹ, nhưng đối với Phật vẫn luôn luôn bách y
bách thuận. Ngài chưa bao giờ phạm một lỗi lầm nhỏ nào khiến Phật
phiền lòng. Ngài thật xứng đáng là bậc trưởng lão đứng đầu hàng
Thánh chúng. Trong thời kỳ kiến thiết tịnh xá Kỳ Viên, ngài được Phật
ủy thác trông coi và lo liệu. Chính ngài là người đầu tiên đem chánh
pháp gieo rắc tại Xá Vệ và đưa ngoại đạo về với Phật, trước khi
Phật chưa quang lâm đến. Lại cũng chính ngài là người được Phật đăïc
biệt ủy thác giáo hóa La Hầu La.
Sự tích ghi chép rằng, một hôm La Hầu La đi khất thực về, gương
mặt có vẻ không vui. Phật kêu lên gạn hỏi thì La Hầu La phàn nàn rằng
trong đoàn khất thực của mình chỉ
có trưởng lão Xá Lợi Phất và các Tỳ kheo lớn tuổi mới được tín
thí cúng dường vật thực béo bổ. Kỳ dư hạng sa môn như La Hầu La thì
chỉ được tặng cho một tý xíu xác mè ép và rau đồng trộn với cơm;
ăn uống như thế thì làm sao có đủ sức khỏe để tu hành. Phật rầy La
Hầu La không nên có niệm đố kỵ, dạy La Hầu La lui, rồi cho mời Xá Lợi
Phất đến bảo rằng:
- Hôm nay ông ăn phải thức ăn bất tịnh, ông có biết không?
Xá Lợi Phất giật mình, vì chính hôm ấy sau khi ăn xong thì đồ ăn
ẩu ra hết. Ngài ngạc nhiên không hiểu vì sao Phật lại biết được việc
ấy. Riêng ngài cũng tự xét chưa bao giờ làm trái hay thi hành lệch lạc
luật khất thực của Phật.
Nhân cơ hội này, Phật chế ra pháp Lục hòa kỉnh. Pháp này gồm có
sáu điểm cơ bản quan trọng quy định nguyên tắc sanh hoạt trong nội bộ
của chúng tăng:
a.- Thân hòa đồng trú ( cùng ở chung với nhau một chỗ).
b.- Khẩu hòa vô tránh (không tranh cãi nhau).
c.- Ý hòa đồng duyệt (thông cảm cởi mở với nhau).
d.- Lợi hòa đồng quân ( chia đều lợi lộc để chung hưởng)
e.- Giới hòa đồng tu (cùng tu theo giới luật như nhau).
f.- Kiến hòa đồng giải (san sẻ kiến giải với nhau).
Sáu điểm cơ bản này quyết định sanh mạng của giáo đoàn. Vì vậy
nghe xong, Xá Lợi Phất hoan hỷ tín thọ và áp dụng ngay.
Một hôm, tại tịnh xá Kỳ Viên, sau ba tháng hạ an cư, Xá Lợi Phất
từ giả Phật để lên đường đi bố giáo. Ngài vừa ra khỏi cổng thì một
Tỳ kheo lên đầu cáo với Phật rằng Xá Lợi Phất vô cớ nhục mạ y rồi
nhân cơn giận dữ, thác cớ bố giáo để bỏ đi, chớ không có ý đi bố
giáo thật sự. Phật cho gọi Xá Lợi Phất lui. Sau khi được Phật cho biết
lý do gọi về, Xá Lợi Phất trầm tỉnh bạch rằng:
- Bạch Phật! Từ ngày theo gót Phật học đạo, đến nay tuổi đã gần
tám mươi, để tử chưa hề sát hại sanh mạng, chưa hề nói dối, ngày
ngày chỉ chăm lo sám hối tội cũ. Nhờ hồng ân Phật, suốt thời gian
dài đăng đẳng trên bốn mươi năm, đệ tử rất sung sướng được thấy
tâm mình trong lặng như nước biếc. Vì vậy, đệ tử chưa từng biết
khinh thị ai, nói chi đến việc lăng nhục!
Bạch Phật! Đất bùn là biểu trưng cho nhẫn nhục. Tất cả những
gì bất tịnh nhất trên thế gian này như máu mủ, đờm giải, phẩn nước
tiểu v.v... đất bùn đều lãnh thọ được hết. Đệ tử có thể xác quyết
với Phật rằng đệ tử muốn làm đất bùn và nguyện không làm trái ý bất
cứ một ai. Dòng nước không hề có niệm yêu ghét và trên thế gian này bất
cứ một vật gì nhơ nhớp cũng nhờ nước mà tẩy sạch. Đệ tử nguyện
làm dòng nước gội tẩy ô uế thế gian. Cái chổi không hề có niệm
phân biệt, không chọn tốt xấu trước khi quét phủi. Đệ tử nguyện làm
cái chổi quét sạch bụi trần cho chúng sanh. Từ khi lãnh thọ giáo pháp Phật,
đệ tử luôn luôn an trú trong chánh niệm, chưa hề biết phân biệt là
gì, khinh thị là gì. Nếu quả thật đệ tử có lỗi mà vị Tỳ kheo nào
đó thấy được, xin vị ấy từ mẫn chỉ bảo, đệ tử xin hướng đến
vị ấy thành khẩn sám hối.
Phật cho gọi vị Tỳ kheo đầu cáo ra đối chứng. Vị này hổ thẹn
vì đã nói dối, xin Phật và Xá Lợi Phất thứ dung. Đáp lại, Xá Lợi Phất
không những không tỏ ý giận dỗi, mà còn từ ái an ủi khuyên răn.
Một hôm khác, nhân Xá Lợi Phất đi bố giáo về tối , phòng ở của
ngài bị nhóm Lục Quần Tỳ kheo chiếm ngủ. Xá Lợi Phất lẵng lặng ra
ngoài trời, ngủ dưới gốc cây. Sáng ngày, Phật biết chuyện này cho triệu
tập đại chúng lại rầy la. Lục Quần Tỳ kheo cãi bướng rằng Xá Lợi
Phất không phải Bà la môn, cũng chẳng phải Sát đế lỵ thì không có quyền
dành riêng chỗ ngủ. (Lục Quần Tỳ kheo gồm sáu người lếu láo nhất
trong số đệ tử Phật, thường hay toa rập nhau quấy rối làm những điều
ngỗ ngáo). Phật dạy rằng trong hàng đệ tử của ngài, sinh hoạt tuy
bình đẳng, nhưng đối với những bậc niên xỉ và pháp lạp cao, hết thảy
Tỳ kheo khác có bổn phận cung kính cúng dường, nhường nhịn nơi ăn chốn
ở tốt nhất, nước uống thức ăn tốt nhất. Xá Lợi Phất rất cảm động
về lòng ưu ái của Phật đối với mình.
Lại một hôm, sau khi được hung tin người lão hữu Mục Kiền Liên
bị bọn Lõa hình ngoại đạo ám hại trong khi đang đi bố giáo tại thành
Thất La Phiệt (tức Xá Vệ). Bấy giờ, đa số tăng chúng đang trú đóng tại
Tỳ Xá Ly. Chỉ có Phật, Xá Lợi Phất và một ít tỳ kheo hầu hạ Phật
ở lại Vương Xá. Nghe tin chẳng lành, Xá Lợi Phất ngất đi một hồi lâu,
ngài xót xa thương cảm bạn vô hạn, Phật phải dỗ dành an ủi mấy ngày
liền. Sau đó, Phật triệu tập tăng chúng lại, báo cho tất cả biết hung
tin và đồng thời cũng cho hay rằng trong ba tháng nữa, chính Phật cũng sẽ
tấn nhập Niết bàn.
Nhận tiếp hai tin chẳng lành, bạn chết và thầy sắp ra đi, Xá Lợi
Phất cảm thấy cô đơn đau xót, ngài xin Phật cho phép về quê thăm mẹ
già tuổi đã trên trăm, tại thôn Ca La Tý Noa Ca. Ngài dắt thêm một sa di
tên Quân Đầu. Về tới nhà ngài cho triệu tập dân cư trong vùng lại,
cùng họ hàn huyên ấm lạnh, rồi đem giáo pháp Phật giảng giải cho mọi
người cùng nghe, khuyên bảo họ nên theo gương từ bi nhẫn nhục của Phật
mà sanh hoạt. Sau khi vui vẻ từ giả mẹ già, bà con lối xóm, ngài nhập
đại định và thị tịch luôn. Theo gương các cao đệ của Phật trong quá
khứ, ngài không muốn chứng kiến cảnh Phật nhập niết bàn.
Linh cốt của Xá Lợi Phất được Quân Đầu mang về trình Phật. Phập
tập họp chúng Tỳ kheo lại, nhìn vào xá lợi của vị cao đệ trưởng lão
mà bảo rằng:
"Linh cốt này trước khi còn là Đại trí Xá Lợi Phất, đã từng
vì chúng sanh thuyết pháp bố giáo khắp nơi. Trí tuệ của bậc đại trí
này rộng lớn vô biên, ngoài Phật ra không ai sánh kịp. Nhờ trí huệ ấy,
bậc đại trí này đã chứng ngộ pháp tánh, thiểu dục tri túc, dõng mãnh
tinh thấn, thường tu thiền định, vì người giáo hóa, không có ngã chấp,
biện tài vô ngại nhưng không ham tranh cãi, xá lánh người dữ, hàng phục
ngoại đạo, tuyên dương chánh pháp, xa lìa đau khổ, chứng ngộ giải thoát.
Đây là vị đệ tử số một của ta. Các người nên theo gương vị
đại đệ tử ấy".
2.- MỤC KIỀN LIÊN
(Maudgalyàyana) Thần thông số 1
Là bạn tâm giao của Xá Lợi Phất từ ngày còn tu theo môn phái Sa Xa
Dạ, Mục Kiền Liên là vị đại đệ tử số hai của Phật, sau Xá Lợi
Phất.
Thân phụ ngài tên là Câu Lỵ Ca (Kolita), thân mẫu ngài thuộc họ Mục
Kiền Liên, nên trong kinh có chỗ gọi ngài là Câu Lỵ Ca hay Câu Luật Đà,
nhưng danh xưng thông dụng nhất là Mục Kiền Liên (Maudgalyàyana hay
Maudygapaputra).
Sau khi về hầu Phật, ngài rất hăng say trong việc phổ biến Phật
pháp. Không khó khăn nào mà ngài không quyết tâm khắc phục để thủ thắng
cho kỳ được. Ngài không chấp nhận thỏa hiệp. Ỷ vào sức thần thông,
trong khi đấu phép với ngoại đạo, ngài luôn luôn chiến thắng họ.
Đặc tánh của Xá Lợi
Phất là mặc dù có biện tài vô ngại, đối với Phật thủy chung vẫn bách
y bách thuận. Ngược lại, đặc tính của Mục Kiền Liên là ỷ vào thần
thông, đối với ngoại đạo luôn luôn áp đảo bách chiến bách thắng.
Phật thường quở ngài về tánh tự thị này, Phật bảo: "Thần
thông tuy là một phép tu cao cường, nhưng không phải là pháp căn bản, vì
thần thông không quan hệ đế sự nghiệp giải thoát sanh tử. Ngày thành
Ca Tỳ La bị Tỳ Lưu Ly vây khổn, Mục Kiền Liên không nghe lời Phật, đã
từng dụng thần thông đến cứu dòng họ Thích Ca, nhưng cuối cùng thần
thông vẫn không thắng nổi nghiệp quả. Lúc ngài đi bố giáo trong thành
Thất La Phiệt, bị ngoại đạo dùng gậy gộc vây đánh, thần thông cũng
không cứu được ngài thoát chết, vì không thắng được nghiệp báo.
Về giá trị thần thông, trong giáo điển Phật giáo còn ghi lại một
mẫu chuyện khá lý thú: một hôm Phật gặp một đạo sĩ Bà la môn đang
trổ tài thần thông cho dân chúng hiếu kỳ xem bên một bờ sông. Thấy Phật,
ông dương dương tự đắc, Phật hỏi ông tu bao lâu và chứng được quả
gì. Ông cho biết ông ra công luyện thần thông từ trên ba mươi năm và
thành quả đạt được là tự cất mình bay qua một con sông rộng trăm
thước. Phật cười đáp lại rằng nếu mất nữa đời người để chỉ
làm một công việc mà bất cứ ai có một đồng xu trong tay cũng làm được,
thì quả là đắt.
Giá trị thần thông ở chỗ giúp kẻ chứng nó soi suốt lòng người,
không quản xa gần, bất cứ ở đâu, không phân biệt trong tâm hay ngoài
thân. Về công năng thấu suốt bén nhạy ấy, trong kinh sách Phật giáo lại
có một câu chuyện như sau:
Một hôm Mục Kiền Liên đi qua một viên lâm, tình cờ gặp một phụ
nữ trung niên rất xinh đẹp tên là Liên Hoa Sắc đón đường gạ chuyện.
Nhìn nàng, Mục Kiền Liên biết ngay là một cô gái điếm đến mê hoặc
mình. Không những thế, ngài còn thấu suốt được những uẩn khúc của
lòng nàng, những nỗi khổ nhục mà nàng trải qua khiến cho nàng vốn là
người có bản chất tốt như hoa sen mà phải lăn lộn hụp lặn trong chốn
bùn nhơ, Ngài nói với Liên Hoa Sắc:
- Người cô hình dáng thật là mỹ miều xinh đẹp lại thêm trang sức
lộng lẫy, bên ngoài coi bộ duyên dáng hấp dẫn, nhưng bên trong chứa đầy
ô uế ngày đêm tiết rĩ không ngừng. Thân thể và tâm hồn cô hiện tại
cực kỳ bất tịnh. Cô đang vùng vẫy trong bùn nhơ, nhưng càng vùng vẫy
thì càng lún sâu thêm mãi.
Liên Hoa Sắc kinh hãi, bất giác rơi lệ thưa rằng:
- Tôi không còn cách nào hơn.
Mục Kiền Liên an ủi:
- Không nên tự khí, dù quá khứ như thế nào, người ta cũng có thể
xây dựng lại được cuộc đời, miễn là chịu thành khẩn sám hối lỗi
trước. Áo quần dơ, thân thể bẩn thì lấy nước giăït rửa. Tâm hồn bất
tịnh thì dùng Phật pháp lau chùi. Nước trăm sông dù dơ, chỉ cần chảy
vào biển cả, thảy đều lắng xuống gạn trong. Thầy ta là đức Phật dạy
rằng, nếu chịu khó tẩy uế tâm hồn thì bất cứ ai cũng ngộ đạo và
được giải cứu.
- Nhưng tội lỗi quá khứ của tôi khủng khiếp lắm, nói ra e tôn giả
phải bỏ chạy vì khiếp hãi.
- Cứ nói đi.
- Tôi tên là Liên Hoa Sắc, con của trưởng giả trú tại thành Đức
Xoa Thi Ca. Lúc mười sáu tuổi lấy chồng. Sau đó không bao lâu, chẳng may
cha chồng quá vãng, mẹ chồng góa bụa lại tư thông với chồng tôi. Bấy
giờ tôi đã sanh được một gái. Chứng kiến cảnh loạn luân ngang trái
ấy, tôi uất ức quá bỏ nhà ra đi. Bỏ luôn đứa con cho chồng. Lang thang
phiêu bạc mấy năm, tôi tái giá với một người chồng khác. Y là một thương gia hằng ngày
ngược xuôi theo nghiệp buôn bán. Một hôm từ thành Đức Xoa Thi Ca về, nhân
buôn bán phát tài, y mua về một nàng hầu đem dấu cất ở một nhà
riêng. Nghe hàng xóm đâm tin, tôi nổi máu ghen lên, dùng trăm mưu nghìn kế
dò cho ra sào huyệt của con dâm phụ để xé xác nó ra. Đến khi thấy mặt
thì hởi ôi! đó chính là con gái tôi với người chồng trước. Tôi té xuống
chết giấc. Không hiểu nghiệp báo gì của tôi kỳ dị đến thế. Trước
kia bà già chồng tranh cướp chồng tôi, giờ dây con gái tôi lại cũng
tranh cướp chồng tôi. Chung chồng với mẹ, rồi lại chung chồng với con,
như thế làm sao tôi có thể sống nỗi? Chán ngán nhân tình thế thái, tôi
mang thân ra làm gái điếm, mua vui bằng cách đùa cợt với mọi người, dùng
tiếng hát để nhận chìm thế gian. Đối với tôi, đời sống còn có nghĩa
gì đâu, ngoài tiền bạc của cải. Tiền bạc là vạn năng, người ta mua
tiếng cười của tôi có khi đến hàng ngàn lượng bạc. Rồi với số tiền
ấy, tôi vung tay cho sướng, khiến cho ai ai cũng phải thần phục dưới chân
tôi. Ấy tội tôi như thế đấy, làm sao sám hối cho hết được?
Mục Kiền Liên nghe qua, biết rằng Liên Hoa Sắc đau khổ lắm. Bề
ngoài giọng nói và luận điệu tuy có vẻ khinh bạc, nhưng bên trong thiện
tâm vẫn chưa khô cạn. Ngài đem giáo lý duyên sanh giảng giải cho nàng
nghe và tìm đủ mọi phương tiện thiện xảo để an ủi nàng. Dần dần
nàng tỉnh ngộ, cùng với Mục Kiền Liên, nàng đi đến yết kiến Phật.
Về sau, Liên Hoa Sắc trở thành một vị Tỳ kheo ni gương mẫu, chứng
thánh quả A La Hán và là vị thần thông số một về phái nữ, ngang hàng
với Mục Kiền Liên là vị thần thông số một về phái nam.
Cải quá tự tân là mục đích quan trọng của giáo pháp Phật. Bất
cứ ai phạm bất cứ một tội lỗi nào dù là tội ngũ nghịch thập ác, hễ
thành tâm sám hối, tinh tấn tu hành, thảy đều được cứu độ. Đó là
diệu dụng của pháp môn Bất nhị. Theo pháp môn này, khổ vui vốn không
hai, lìa khỏi khổ đau thì chính đó là an vui rồi. Ý nghĩa chứng quả của
Liên Hoa Sắc là ở chổ đó.
Trở về với ngài Mục Kiền Liên, ngài không những nổi tiếng là bậc
thần thông số một trong hàng đệ tử Phật. Ngài còn nổi tiếng là bậc
đại hiếu thờ mẹ hết lòng, xử dụng đủ mọi phương tiện thiện xảo
để hướng dẫn mẹ về đường ngay nẻo chánh mà không làm phật lòng mẹ,
mặc dù bà rất khó tánh . Tương truyền rằng ngài từng vì cứu mẹ mà
đi xuống địa ngục, vì cứu mẹ mà làm công đức bố thí. Lễ Vu Lan Bồn
mà Phật tử Bắc tông tổ chức hằng năm vào ngày trăng tròn tháng bảy
sau mùa hạ an cư của chư Tăng là để kỷ niệm gương sáng chí hiếu ấy.
Với Xá Lợi Phất, Mục Kiền Liên là một trong hai cánh tay đắc lực
nhất của Phật trong công việc bố giáo. Hai ngài thường thay thế Phật
trong nhiều trường hợp và dự phần quan trọng trong nền hưng thạnh của
Phật giáo thời Phật còn tại thế. Nhưng Phật giáo càng hưng thạnh thì
ngoại đạo càng căm tức ganh ghét. Đối với họ, Phật là cái đinh trước
mắt cần phải nhổ đi. Nhưng vì không hại nổi Phật, họ lập tâm hại
chúng đệ tử mà người sắc cạnh và hăng hái nhất chính là Mục Kiền
Liên.
Một hôm, Mục Kiền Liên đang đi khất thực trong thành Thất La Phiệt
với hai đệ tử là Mã Túc và Mãn Túc thì bị bọn Lõa hình ngoại đạo
mai phục sẵn xông ra đón đánh. Chỉ trang bị bằng gậy gộc mà thôi, nhưng
vì chúng quá đông vây kín ngài lại, Mã Túc và Mãn Túc không chống trả
nổi, nên ngài đã bị chúng đánh chết.
Có sách nói bọn Lõa hình ngoại đạo này mai phục trên núi Y Tư Xa
Lê, chờ ngài đi ngang qua, ném đá xuống như mưa khiến ngài tử thương.
Ngài chết bằng cách nào, việc ấy chưa ai xác quyết rõ ràng (1), nhưng việc
ngài bị Lõa hình ngoại đạo ám hại là một sự kiện lịch sử không
choấi cải. Tin nầy khi đến tai vua A Xà Thế, khiến nhà vua rất phẫn nỗ.
Ông hạ lệnh tróc nã hung thủ ngay. Đa số trong bọn chúng là đạo sĩ Lõa
hình, thảy đều bị xử giảo bằng cách ném sống vào hầm lửa.
Nhục thân ngài Mục Kiền Liên sau khi hỏa táng, xá lợi được Mã
Túc và Mãn Túc rước về trao lại cho Phật, như trường hợp Xá Lợi Phất
sau đó. Linh cốt hai ngài được tôn thờ và gìn giữ nguyên vẹn cho đến
ngày Ấn độ bị đăït dưới quyền thống trị của ngưới Anh trong thế
kỷ 18, được người Anh mang về trưng bày tại Bảo tàng viện Luân đôn
và mới quy hoàn cho chánh phủ Nehru sau khi Ấn độ độc lập vào năm 1947.
Khi tiếp nhận xá lợi của Mục Kiền Liên từ tay Mã Túc và Mãn
Túc, Phật bảo các đệ tử:
- Nhục thể là vô thường, nghiệp báo mới là quan trọng. Chỉ có Mục
Kiền Liên khi xả bỏ xác thân mà tâm hồn vẫn không mê. Trước cứu cánh
giác ngộ, việc sống chết không thành vấn đề. Có sanh tất có diệt.
Không có gì phải hoang mang lo sợ. Điều cần yếu là khi chết, có cái gì
nắm chắc trong tay. Cái đó Mục Kiền Liên đã có. Hơn nữa, Mục Kiền Liên
vì tuyên dương giáo pháp Như lai mà hy sinh tuẩn nạn, đó là việc phước
đức tốt lành nhất cho một tông đồ truyền giáo.
******
(1) Lại có sách ghi: Một hôm, trên đường đi du hóa trở về, hai
ngài Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên bị đồ chúng của ông Bảo Lạc
Noa, thuộc phái Ni Kiền Tử (Lõa hình), cầm gậy chận đường gây sự. Bọn
này khi thấy Xá Lợi Phất đi tới, chận lại hỏi rằng: "Trong chúng
chánh mạng (họ tự xưng như thế), có Sa môn không?" Xá Lợi Phất vốn
là bậc Trí tuệ số một, đón biết ý chúng nên trả lời rằng:
"Chúng chánh mạng sa môn không, chúng Thích Ca sa môn có, nếu A la hán
còn tham ái là không có kẻ ngu si". Chúng không hiểu, tưởng ngài khen
chúng nên để ngài đi. Đến lượt ngài Mục Kiền Liên đi tới, chúng lại
hỏi câu ấy, ngài Mục Kiền Liên đáp: "Trong chúng các ngươi làm gì
có quả sa môn!" Chúng cho là nhục mạ chúng, bèn vây đánh nhừ tử rồi
bỏ đi. Ngài Xá Lợi Phất quay lại thấy bạn, mình mẫy bầm nát, thịt rơi
từng mảnh, liền lấy áo cà sa bọc đem về tịnh xá. Được hỏi tại
saongài là bậc thần thông nổi tiếng mà lại để bị như thế, ngài đáp:
"Khi nghiệp lực đến, chỉ một chữø thần còn chưa nhớ được, huống
nữa là phát thông!" Nói xong, ngài thị tịch.
******
3.- PHÚ LÂU NA (Pùrana)
Thuyết pháp số 1
Pùrana tức Phú Lâu Na, còn gọi là Pùra Maitràyani putra, Tàu dịch là
Mãn Từ Tử (con bà Mãn Từ)
Ngài là bậc có tín tâm thâm hậu, thái độ uy nghi, rất có tài
hùng biện, xử dụng ngôn từ vô cùng xảo diệu, giúp Phật hết sức đắc
lực trong công việc tuyên dương chánh pháp và được bất cứ loại thính
chúng nào cũng đều nhiệt liệt hoan nghinh. Ngoài ba đức tánh cần có của
một nhà đại hùng biện nói trên, ngài lại còn hơn tất cả các đại đệ
tử ở một diểm vừa căn bản vừa đặc biệt khác nữa: ấy là tinh thần
bố giáo cao độ của Ngài.
Thông lệ của Phật là hàng năm sau ba tháng hạ an cư, Phật phân bổ
chúng đệ tử thành nhiều đoàn phụ trách bố giáo tại từng địa
phương. Trong số các giáo khu phân bổ, Phú Lâu Na chưa thấy tên nước Du
Na (Suna), một vùng biên địa rất hiểm trở, giao thông khó khăn, dân tình
quen thói man rợ bạo ngược. Đó là một xứ mà trước kia người ngoài
chỉ nghe tên chứ ít ai dám bước chân đến, vì sợ mất mạng. Phú Lâu
Na đề nghị với Phật xin cho mình đến đấy bố giáo một phen.
Phật hỏi: "Ông không sợ nguy hiểm sao?"
Phú Lâu Na mỉm cười bạch rằng : "Vì mục đích bình đẳng độ
sanh, thì tất cả địa phương nào cũng đáng được lưu ý ngang nhau. Hơn
nữa, dân tình chỗ nào càng man rợ bao nhiêu thì lại càng phải được thừa
hưởng sự giáo hóa nhiều bấy nhiêu. Như vậy mới thật là bình đẳng.
Đối với đệ tử, nguy hiểm hay không nguy hiểm không thành vấn đề. Vấn
đề là làm sao trên báo đáp được hồng ân Phật, dưới hóa độ được
chúng sanh. Vì sứ mạng thiêng liêng cao cả ấy, thân này dù có tan xương
nát thịt, tưởng cũng chưa vừa".
Phật hỏi: "Giả sử đến Du na mà bị người ta mắng nhiếc nhục
mạ thì ông nghĩ sao và đối trị bằng cách nào?"
- Đệ tử nghĩ rằng như thế họ còn quá tốt, chưa phải đã hoàn
toàn dã man. Vì họ chửi rủa mà không dùng gậy gộc đánh đuổi.
- Nếu họ dùng gậy gộc đánh đuổi hoặc dùng gạch ngói đá sõi
ném vào người ông thì ông nghĩ sao?
- Họ cũng còn là người tốt, vì không nhẫn tâm gây thương tích
cho đệ tử.
- Nếu họ gây thương tích?
- Cũng vẫn còn là người có lương tri, vì họ không nỡ giết hại
đệ tử một cách oan uổng.
- Nếu họ giết ông?
Cũng chưa phải là người xấu, vì nếu họ chấm dứt cái thân hư
ảo này của đệ tử thì đó chính là họ ban trợ đệ tử mau nhập niết
bàn, đem đến cho đệ tử một cơ hội hiếm có, được mang thân mạng
này báo đáp hồng ân Phật. Việc ấy nếu xảy ra, đệ tử không ân hận
mà còn hân hoan đón nhận. Có ân hận chăng là họ đã không được nghe
chánh pháp mà thôi.
Phật cảm động, ban khen rằng:
- Này Phú Lâu Na! Ông quả không hổ danh là một đại đệ tử chân
chánh của ta. Hạnh tu đạo, hạnh bố giáo, hạnh nhẫn nhục của ông thật
là viên mãn.
Quay lại chúng đệ tử, Phật bảo:
- Này các Tỳ kheo, muốn theo đuổi sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh,
nên có tinh thần như Phú Lâu Na. Phàm làm giảng sư đi bố giáo, cần hội
đủ mười đức tánh sau đây:
(1) Thông hiểu giáo nghĩa.
(2) Nói năng lưu loát.
(3) Không e sợ trước đám đông.
(4) Có biện tài vô ngại.
(5) Vận dụng phương tiện khéo léo.
(6) Biết tùy thuận hoàn cảnh và căn cơ chúng sanh.
(7) Có đầy đủ oai nghi.
(8) Tinh tấn dõng mãnh.
(9) Có sức khỏe thể xác và tinh thần.
(10) Hội đủ
oai lực.
Này các Tỳ kheo! Tất cả các đức tánh ấy Phú Lâu Na đều có đủ.
Ông là người duy nhất trong tăng chúng hội đủ điều kiện cần thiết
đến bố giáo tại Du Na. Ta không còn e ngại gì nữa.
Quả như lời Phật dạy, Phú Lâu Na đã thành công rực rỡ tại Du
Na. Ở nước này chưa đầy một năm, ngài đã thâu nhận vào tăng đoàn hơn
măm trăm đệ tử và kiến lập khoảng năm mươi cảnh già lam.
Từ đó, trong tăng chúng ai ai cũng công nhận ngài là bậc Thuyết
pháp số một. Được như thế là nhờ ngài đã thành tựu được bốn pháp
bồ tát:
- Đối với bất cứ giáo pháp nào chưa từng nghe, thái độ ngài
luôn luôn trầm tỉnh để tư lương nghĩa lý mà không vội phê phán.
- Không cần đa văn, vì đa văn thì dâm dục đễ khởi; không cần
nhàn hạ, vì nhàn hạ thì lạc tâm dễ sanh. Trái lại lo tu Từ quán để
đoạn trứ sân nhuế, tu Bất tịnh quán để đoạn trừ tham dục, tu Nhân
duyên quán để đoạn trừ ngu si.
- Thấu rõ triệt để năm ấm, mười hai nhập, mười tám giới, mười
hai nhân duyên để thành tựu trí vô sở đắc. Trí nầy có thành tựu mới
không còn niệm phân biệt và nhờ đó mới đủ sức tuyên dương đại pháp.
- Rộng thực hành bố thí, sâu nghiêm trì giới luật, thường dũng mãnh
nhẫn nhục, tịnh tinh tấn bồ đề.
4.-TU BỒ ĐỀ (Subhùti)
Giải Không số 1
Các chi tiết về dấu tích của ngài Tu Bồ Đề không thấy ghi chép
rõ như đối với các đại đệ tử khác. Tuy nhiên, căn cứ theo truyền
thuyết của kinh sách Đại thừa thì sự tích ấy được tóm lược như
sau:
Lúc ngài mới sanh, trong gia đình hoàn toàn hiện ra những triệu chứng
"không". Các đồ vật trong nhà từ kho lẫm, thùng hôïp, lu vại
v.v... thảy đều tự nhiên trống không. Hỏi về ý nghĩa điềm lạ này
thì được thầy tướng bảo rằng đó là điềm cực lành. Nhân vì điềm
"không" ấy, cha nẹ ngài mới đăït tên cho ngài là Tu Bồ Đề
nghĩa là Không sanh. Lại cũng có nghĩa là Thiện Cát (tốt lành) hay Thiện
Hiện (hiện điềm tốt).
Tương truyền một hôm Tu Bồ Đề đang ngồi vá áo trong động Kỳ Xà
trên núi Linh Thứu thì bỗng nhiên ngài quán thấy Phật du hóa phương xa
đang trên con đường trở về. Ngài định rời động xuống núi đón Phật,
nhưng lại nghĩ rằng Phật dạy không có cái ta, cũng không có cái của ta.
Đã không có cái ta và cái của ta thì tướng các pháp vốn không tịch vắng
lặng. Phật đã chứng được thật tánh không tịch vắng lặng tuyệt đối
ấy mà thực hiện tự ngã vô ngã siêu tuyệt không hai trong nhân loại,
thì không có cái gì mà không phải là Phật, không ở đâu mà không có Phật.
Vậy hà tất phải xuống núi mới gọi là đi đón Phật. Nghĩ như thế
xong, ngài bình thản ngồi tiếp tục vá áo.
Bấy giờ Tỳ kheo ni Liên Hoa Sắc nhờ đã chứng được thần thông
như Mục Kiền Liên, biết được Phật sắp về, liền xuống núi nghênh đón.
Bà lấy làm tự hào nghĩ rằng trong Thánh chúng chỉ có mình bà hay tin Phật
về và đi đón Phật trước hơn ai hết. Phật nhìn Liên Hoa Sắc mỉm cười
bảo rằng:
- Trước nhà ngươi đã có Tu Bồ Đề đón ta rồi.
Liên Hoa Sắc nghe nói giật mình, bàng hoàng không hiểu vì sao Phật dạy
như thế. Khi lên tới động, Phật họp đại chúng lại, rồi bảo riêng
Tu Bồ Đề:
- Ông có biện tài, lại thấu rõ sâu xa đạo lý chân không. Vậy
ông hãy nói cho đại chúng nghe về không lý để họ có dịp bổ túc thêm
kiến thức.
Đại chúng nghe Phật dạy đều nghĩ bụng rằng Tu Bồ Đề nói pháp
này là phát xuất từ biện tài của riêng ông, hay ông thừa thọ oai lực
của Phật mà nói?
Tu Bồ Đề soi thấu tâm lý ấy của đại chúng, bèn đón trước mà
nói rằng:
- Phật đã truyền dạy, tôi đâu dám trái mạng! Chư huynh đệ nên
ý thức rằng phàm làm sứ mạng thuyết giáo thì bất luận giáo thuyết
ấy nông hay cạn, điều cốt yếu là phải khế cơ khế lý mới mong
khuyên được người đời tu học. Mà đã khuyên được người đời tu học
tức là thừa thọ uy lực của Phật rồi. Vì sao? Vì có thừa thọ uy lực
của Phật mới thông cảm được chân ý của Phật, nhờ đó khiến chúng
sanh chứng được bản tánh các pháp và tương ưng được với thật tướng
các pháp để thực hiện vô ngã. Giờ đây, thừa sắc mạng của Phật để
thuyết minh đạo lý chân không, tôi cũng chỉ nương vào uy lực của Phật
mà thôi.
Thưa chư huynh đệ, thuyết minh đạo lý chân không tức là đặt vấn
đề tương ưng giữa pháp bồ tát và pháp không trí, nghĩa là giữa chủ
thể và đối tượng. Muốn được như thế, trước hết cần quán sát để
thấu rõ pháp gì gọi là pháp bồ tát và pháp gì gọi là pháp không trí?
Quả tình tôi không thấy pháp nào gọi là bồ tát, cũng chẳng thấy pháp
nào gọi là pháp không trí cả. Ngoài cái ngã của hai danh xưng ấy ra, thật
không có gì sai khác để phân biệt giữa hai pháp ấy. Tánh của chúng là
bất khả đắc. Chủ thể và đối tượng tuyệt đối im bặt, cho nên
không tìm thấy đâu là chủ thể, đâu là khách thể. Chủ và khách đều
vắng lặng trong không tánh. Pháp tương ưng giữa bồ tát và không trí là
như thế.
- Bạch Phật! như thế đã đủ để bổ túc sở học của chúng bồ
tát chưa?
Phật hoan hỷ bảo Tu Bồ Đề:
- Hay thay! Tu Bồ Đề! Bồ tát chỉ có cái danh xưng suông là bồ
tát. Không trí cũng chỉ có cái danh suông là không trí. Cũng như vậy, bồ
tát quán không trí cũng chỉ là danh xưng suông mà thôi. Cái đó vốn không
sanh diệt, chẳng qua là để tiện việc tuyên thuyết nên mới giả lập
danh xưng. Cái giả danh ấy không ở trong, không ở ngoài, chẳng ở trung
gian. Bản lai nó vốn là cái bất khả đắc. Cũng ví như nói ngã. Ngã chỉ
là giả danh. Bản thể của ngã vốn bất sanh bất diệt. Để chứng cái bất
sanh bất diệt ấy, cần phải tu học các giả pháp về bồ tát. Và thuyết
minh giả danh và giả pháp không trí, tức như nương vào bóng trăng giả
dưới nước để tìm bắt mặt trăng thật trên không. Trong việc nương giả
để bắt thật, điều quan yếu là đừng chấp trước dính mắc vào đâu
hết. Nếu có chấp trước dính mắc, thì không bao giờ đạt được giải
thoát.
Trong số đệ tử Phật, chỉ một mình Tu Bồ Đề là có nhận thức
sâu sắc về không tánh của các pháp, vì ngài thật chứng không trí và hiểu
rốt ráo không lý, cho nên được tôn xưng là bậc Giải Không số một.
Không trí và không lý này, hơn sáu trăm năm về sau, được Bồ tát
Long Thọ triển khai thành giáo nghĩa Bát Nhã với luận lý Bát Bất mà tái
lập Trung đạo và xây dựng thế giới quan chơn không diệu hữu của Phật
giáo Đại thừa.
5.- CA CHIÊN DIÊN
(Kàtyàyana) Luận Nghị số 1
Ngài Ca Chiên Diên có biệt tài dùng lời nói rất đơn giản khiến
những ai vấn nạn ngài đều phải thần phục.
Một hôm đang đi hành hóa, ngài gặp một Bà la môn chận lại cật vấn
rằng:
- Tôi có điều nghi hoặc này tự mình không giải đáp được, mong
ngài giải trừ cho.
- Thử xem.
- Tôi thấy trên đời này, Sát đế lỵ tương tranh với Sát đế lỵ,
Bà la môn tương tranh với Bà la môn. Như thế là vì nguyên nhân gì?
- Vì tham dục mê hoặc.
- Thế thì Sa môn với Sa môn tương tranh là vì nguyên nhân gì?
- Vì bị ngã kiến chấp trước.
- Thế thì trên thế gian này còn ai là người không bị tham dục mê
hoặc và ngã kiến chấp trước để nương theo?
- Phật.
Lại một hôm, Ca Chiên Diên gặp một Bà la môn khác vặn hỏi:
- Tôi nghe đồn ông vốn là Bà la môn xé rào qua theo Phật làm Sa
môn, nhưng mỗi khi gặp lại những bậc trưởng lão Bà la môn cũ, ông
không chịu đứng dậy nghinh tiếp, cũng không chịu ngồi chung chiếu với
họ. Nếu đúng như lời đồn đãi, tôi tưởng rằng ông không thực hành
đúng chánh pháp chăng?
- Lời đồn quả tình đúng sự thật. Việc không chịu lễ bái một
số trưởng lão Bà la môn lại cũng rất đúng chánh pháp. Tôi theo Phật
và nhờ Phật, hiện tôi có chứng đắc một cái mà người ta gọi là
thánh quả. Trên đường tu chứng đạo đức, ông không nên nói đến niên
xĩ cao thấp. Bà la môn già tám chín chục tuổi, nếu còn đam mê ái dục,
giam hãm mình trong tà kiến tham sân thì có ích gì cho ai. Đức hạnh không
lấy tuổi đời mà đo, phải căn cứ vào tuổi đạo mà xét.
Một hôm khác, trong khi đang du hóa tại nước A bàn đề, Ca Chiên
Diên gặp một người đàn bà ôm một vò nước ngồi khóc nỉ non bên bờ
sông. Thấy cảnh thương tâm, Ca Chiên Diên lại gần hỏi:
- Vì sao khóc thảm não thế? Có thể cho biết lý do để thử xem có
giúp ích được gì cho bà chăng?
- Trên đời nầy thật là tối bất công! Bà già nói. Kẻ giàu thì
giàu nức đố đổ vách, ngựa xe ngất ngưỡng; trái lại, người nghèo
thì nghèo rớt mồng tơi, cất đầu không lên. Tôi là một kẻ cùng khổ,
chẳng may sanh ra trong một gia đình nô lệ nghèo mạt rệp, từ khi sanh ra,
liên miên chịu khổ nọ đến khổ kia, đến nay thì không còn sức để chịu
đựng được nữa. Tôi muốn chết quá, nhưng nói với ông cũng vô ích.
Ông là một Sa môn nghèo làm sao giúp được tôi?
- Cần gì khóc lóc! Ca Chiên Diên đáp lại. Trên đời này thiếu gì
người nghèo khổ, đâu phải riêng mình bà. Nghèo thì khổ đã đành, nhưng
chắc gì giàu đã sướng. Thiếu gì người giàu còn khổ gấp mấy người
nghèo, vì tham dục hành hạ. Hạnh phúc không phải tại chỗ giàu nghèo. Hạnh
phúc chỉ ở chỗ biết tiết chế ham muốn và biết tự bằng lòng với những
gì mình có.
Người đàn bà khóc thét lên:
- Ông nói như thế được, vì ông là Sa môn xuất gia. Sinh hoạt của
chúng tôi ở thế gian này khác hẳn. Chỉ có người giàu sang mới muốn
sao được vậy, còn bần cùng như hạng chúng tôi thì đâu có dễ dàng và
giản dị như lời ông nói. Hiện tôi là một nô tỳ cho một đại phú
ông, cùng năm mãn đời cơm không đủ no, áo không đủ ấm, thế mà vẫn
phải phục dịch khổ sở từ sáng đến khuya, ngày nào cũng như ngày nấy
cất mặt không nổi, lại còn bị chửi bới đánh đập không nương tay, cầu
sống không xong, muốn chết chẳng được. Bao nhiêu thống khổ triền miên
ấy, nguyên do chỉ vì bần cùng mà sanh ra. Hỏi làm sao không khóc nghèo
được?
- Đã như thế thì hãy bán nghèo đi!
- Nghèo mà cũng bán được à? Ai điên gì đi mua cái của nợ đó.
- Tôi mua cho, nhưng bà có bằng lòng bán không?
- Thôi ông đừng đùa.
- Tôi đâu có đùa. Trên đời này, nghèo có thể bán được. Nhưng
chỉ vì không biết phuơng pháp bán, nên suốt đời người ta mới chịu khổ
sở. Người ta bán nghèo bằng cách bố thí. Bà nên biết rằng trên thế
gian này, mọi việc đều có nguyên nhân. Giàu nghèo cũng nằm trong qui luật
đó. Sở dĩ kiếp này nghèo là vì kiếp xưa xan tham keo lẫn. Sở dĩ kiếp
này giàu có là vì kiếp xưa từng tu phước đức bố thí. Vì vậy, bố
thí và phước đức là phương pháp bán nghèo duy nhất.
- Nhưng tôi có gì để bố thí cho ông đâu?
- Hiện bà có vò nước. Bà hãy xuống sông múc một ít nước lên bố
thí cho tôi, để tôi mua nghèo cho.
Người đàn bà nghe xong, liền tỉnh ngộ. Từ đó, thường hành hạnh
bố thí, biết thiểu dục tri túc, sống một cuộc đời vui vẻ hơn xưa.
Trong suốt một đời hành hóa, ngài Ca Chiên Diên nhờ tài nghị luận
xảo diệu, đã cảm hóa được rất nhiều người, khiến họ tỉnh ngộ
trở về với Tam bảo, sống cuộc đời thanh thản an vui.
6.- MA HA CA DIẾP (Maha
Kasyapa) Đầu Đà số 1
Ma Ha Ca Diếp biết Phật nhân lúc phong trào dâng y rầm rộ do ngự y
Kỳ Bà khởi xướng.
Đệ tử Phật có nhiều vị cùng mang tên Ca Diếp, nên để phân biệt
với các vị kia, kinh thường gọi vị đại đệ tử này là Ma Ha Ca Diếp
hay Đại Ca Diếp (MaHa là lớn). Cũng nên biết thêm rằng theo Bắc tông
thì sau khi Phật nhập diệt, Ma Ha Ca Diếp là sơ tổ, theo Nam tông thì
chính Ưu Bà Ly mới là sơ tổ. Nêu hai sử liệu khác nhau trên đây là để
người sau rộng đường tra cứu chính xác hơn.
Như đã nói trong một đoạn trước, Ma Ha Ca Diếp là người thôn Sa
La Đà, nước Ma Kiệt Đà, không xa thành Vương Xá. Trước khi chưa xuất
gia, ngài là một vị đại phú hào giàu địch quốc, thuộc dòng họ Bà la
môn, học rộng tài cao, thông minh quán chúng, từng nổi tiếng về hạnh
thanh tịnh, tuy có vợ nhưng không ngủ chung giường. Kịp khi gặp Phật, ngài
cho phân tán tài sản, thanh toán việc gia đình đâu vào đấy, rồi mang bình
bát theo Phật học đạo. Sở nguyện của ngài là tu theo hạnh đầu đà
(khổ hạnh). Hạnh này ngài khư khư giữ chặt cho đến hơi thở cuối cùng,
ai lay cũng không chuyển.
Nếu Phật là người bán sang mua hèn thì Ca Diếp là người bán giàu
mua nghèo.
Tu theo hạnh đầu đà, cần phải giữ đúng mười điều sau đây:
(1) Chọn vùng hoang vắng để ở.
(2) Sinh hoạt bằng phép trì bình.
(3) Thường ở tại một nơi.
(4) Ngày ăn một bửa.
(5) Khất thực không phân biệt giàu nghèo.
(6) Không có tài sản nào khác ngoài ba y, một bình bát và một ngọa
cụ.
(7) Tư duy dưới gốc cây.
(8) Thường ngồi giữa đồng trống.
(9) Mặc áo phấn tảo.
(10) Sống tại
các bãi tha ma.
Sanh hoạt theo hạnh đầu đà là một lối sanh hoạt cực kỳ đơn giản
nhằm mục đích tịnh hóa tâm hồn, rất thích hợp với những ai thích tu
phạm hạnh như Ca Diếp.
Sự tích ghi chép rằng: Một hôm Ca Diếp hành hóa trong thành Vương Xá,
thấy một bà già ăn mày ốm yếu nằm rên rỉ bên vệ đuờng. Ngài đến
gần hỏi rằng:
- Này lão bà! Nhìn tình cảnh lão bà, tôi rất lấy làm đau xót. Theo
tôi nghĩ, sở dĩ có tình cảnh như thế này là vì kiếp trước lão bà
quá keo lẫn không chịu bỏ đồng xu nào bố thí cho ai. Tôi đây là đệ tử
của Phật, là ruộng phước của nhân gian. Rất mong lão bà bố thí cho
tôi chút đỉnh thức ăn, tôi xin nhường lại lão bà tất cả các món phước
điền của tôi để kiếp sau lão bà thoát khỏi cảnh khốn cùng này.
- Bạch tôn giả, bà già khóc đáp. Tôi rất cảm thông tấm lòng ưu
ái của tôn giả vì muốn cứu tôi nên mới xin tôi thức ăn. Nhưng xin thú
thật với tôn giả rằng từ ba hôm nay, tôi vẫn chưa hề có hột cơm nào
trong bụng. Hiện tôi chỉ có chút ít nước mả đã nặng mùi của người
ta đem đổ mà tôi dành lại được. Chả lẽ đem nước mả heo chê ấy
cúng dường tôn giả?
- Có quan hệ gì đâu! Ca Diếp đáp. Tôi đây chính là Đại Ca Diếp
bán giàu mua nghèo này. Vì mục đích mua nghèo, tôi rất sung sướng được
tiếp thọ sự cúng dường của lão bà.
Bà già cảm động, hai tay run run dâng lên bình nước mả. Ca Diếp đón
lấy và uống ngay trước mặt bà lão.
Ca Diếp chuyên lo việc khuyến thiện và nhiếp phục người bằng những
hành vi ưu ái thực tế. Không một hành vi nhỏ nhặt nào của ngài mà
không thể hiện lòng từ bi rộng lớn và không nhằm xoa dịu đau khổ cho
thế gian. Vì vậy ngài đến đâu là được quần chúng ở đấy kính mến
tôn trọng. Xung quanh thân ngài như có hào quang rực chiếu, thu hút hết mọi
ánh sáng khác, cho nên tên ngài còn được gọi là Ẩm Quang (uống ánh
sáng).
Quá chú trọng đến hoạt động cứu độ tích cực và thiết thực,
ngài lại rất ít quan tâm đến việc hoằng pháp, ngược hẳn với hai ngài
Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên. Lúc hai ngài này chưa niết bàn, hai ngài
thường khuyến khích Ca Diếp tham gia vào phong trào vận động văn hóa
chung của Phật bằng hình thức thuyết pháp. Ca Diếp từ chối và kiên định
lập trường của mình một cách dứt khoát:
- Công việc hoằng pháp, xin nhường lại chư huynh đệ tài cao. Tôi
chỉ chú trọng đến những vấn đề thực tế và chỉ trong mong làm sao
cho thế gian trong hiện tại cũng như trong tương lai biết sống một đời
thiểu dục tri túc là mãn nguyện lắm rồi.
Vì lập hạnh như thế, nên quanh năm suốt tháng, đêm cũng như ngày,
mưa cũng như nắng, Ca Diếp chỉ thích sống trong rừng sâu, ngồi tư duy
dưới bóng cây, hoặc quan sát xương trắng ở các bãi tha ma, bất quản nắng
lửa mưa dầu, chẳng ngại hùm beo rắn rết, coi thường gió giật sấm rền.
Mặc ai khuyên can, ngài vẫn khư khư giữ chí không chuyển, lòng không sờn.
Cho đến khi tuổi đã cao, sức đã mỏn mà ngài vẫn nhất mực giữ
lối sinh hoạt ấy. Phật thấy không đành lòng, bèn dỗ dành ngài nên về
trường trú tại tịnh xá Kỳ Viên, thì ngài bạch rằng:
- Bạch Phật! Đệ tử rất cảm động được Phật từ mẫn ưu ái
chăm sóc, nhưng đệ tử tự xét rằng từ mạng của Phật không thể
không vâng, nhưng bản nguyện của đệ tử cũng không thể không theo. Nếu
vâng theo từ mạng của Phật trở về trường trú tại đây thì không thể
nào theo nếp sống của toàn thể. Mà nếu theo nếp sống chung thì hạnh đầu
đà của đệ tử đành phải dứt ngang. Ở đây, cảnh trí hoàn toàn tươi
vui, gió mát trăng trong, chim hót hoa cười, mỗi ngọ ăn xong là kinh hành,
nghe pháp hoăïc nhập định tham thiền, mũi không được tiếp xúc với
mùi xú uế của thây ma, mắt không được trông thấy một mảnh xương trắng
nhỏ, thì e rằng khó tu các pháp quán vô thường, khổ, không, vô ngã, bất
tịnh. Đệ tử chỉ thấy thân tâm hoàn toàn an lạc khi được ngồi ở giữa
bãi tha ma, hoặc nơi đồng trống, hoặc dưới bóng cây. Mình mặc áo vá,
miệng niệm kinh mà quán thây ma, bụng đói thì tùy ý khất thực, chân tự
do ra vô cửa thành, không phiền lụy ai mà cũng chẳng ai phiền lụy mình.
Mệt không đi được thì no lòng với củ cây trái rừng, không bận lòng
vì cơm áo, không quan tâm đến đắc thất, đó là sở nguyện của đệ tử.
Xin Phật từ bi doãn nạp cho.
Bạch Phật! Đệ tử trộm nghĩ công việc độ sanh có nhiều phương
diện, phải tùy tánh tình và khả năng riêng mà phân nhiệm để phụ trách.
Quí hồ là ai trong nhiệm vụ nấy phải làm tròn. Công việc thay Phật phổ
biến chánh pháp, đệ tử xin không dám nghĩ đến, vì đã có chư huynh Xá
Lợi Phất, Mục Kiền Liên, Phú Lâu Na, Ca Chiên Diên và nhiều huynh đệ tài
hoa khác phụ trách. Đệ tử chỉ xin được trọn nguyện nghiêm túc sanh hoạt
tăng đoàn, gây được tập quán cho các thế hệ về sau quen với nếp sống
nhẫn nại, không ham tiếng khen, không cầu lợi dưỡng, nhất tâm nhất đức,
sống vì chánh pháp, sống cho chúng sanh. Người ta có thể chê rằng sống
như thế là sống cho riêng mình nhiều hơn. Nhưng nếu chính mình không giải
thoát thì làm sao giải thoát được chúng sanh? Vì vậy, theo đệ tử nghĩ
tu hạnh đầu đà là trực tiếp củng cố tăng đoàn và gián tiếp lợi lạc
quần sanh. Thành khẩn yêu cầu Phật cho Ca Diếp này được giữ sự cố
chấp ấy.
Nghe xong, Phật cảm động hướng về đại chúng bảo rằng:
- Các ông đã nghe rõ những lời thành khẩn của trưởng lão Ca Diếp
chưa? Những lời ấy xuất phát tự đáy lòng của một đại đệ tử thật
tâm lo âu cho tiền đồ chánh pháp. Trong tương lai, nếu chánh pháp bị hủy
diệt, thì đó không phải do sự phá hoại của thiên ma ngoại đạo hay của
thế lực cường quyền, mà chính là tại tăng đoàn hủ hóa băng hoại. Muốn
chánh pháp trường tồn với thế gian, việc quan trọng bậc nhất là phải
củng cố tăng đoàn. Muốn củng cố tăng đoàn, phải nghiêm túc sanh hoạt.
Chánh pháp của ta nếu được hạng người như trưởng lão Ca Diếp thừa
kế phụ trách thì mới chủ trì lâu dài được.
7.- A NA LUẬT (Anirudha)
Thiên Nhãn số 1
A Na Luật là em ruột của Ma Ha Nam, con thứ của Cam Lộ Phạn Vương,
cùng xuất gia một lần trong nhóm bảy vương tử khi Phật về thăm quê lần
đầu tiên.
Trước khi chưa xuất gia, A Na Luật được nhiều thiếu nữ vương tộc
yêu mến say mê vì vóc dáng anh dũng, diện mạo khôi ngô. Nhưng A Na Luật bản
tánh vốn đoan chính nên chưa hề bị sắc đẹp làm giao động thân tâm.
Sau khi xuất gia, một hôm đang du hóa đi lỡ độ đường, gặp lúc
trời mưa đêm tối, mà trong vùng tuyệt nhiên không có cảnh già lam nào để
tạm trú. A Na Luật đành đến gõ cửa một nhà thường dân xin ngủ nhờ
một đêm. Thiếu nữ trong nhà ra mở cửa, thoạt nhìn thấy A Na Luật thì
lòng vô cùng hoan hỷ, vội vàng tiếp đón vào. Trong nhà hiu quạnh vắng vẻ,
ngoài thiếu nữ là chủ nhà, khôn còn ai khác. Gặp thế kẹt, A Na Luật
bèn ngồi kiết già, nhất tâm niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng đợi trời
sáng.
Nửa đêm thiếu nữ mò đến gạ chuyện, nói xa nói gần, buông lời
cợt nhả. Thấy A Na Luật làm thinh, thiếu nữ bèn kể lể nỗi niềm tâm
sự của mình, nào là có trưởng giả nọ cầu hôn, nào là có Bà la môn
kia ngấp nghé, nhưng nàng đều cự tuyệt. Nay gặp được A Na Luật là người
dung mạo tú lệ, xứng đôi vừa lứa, nàng muốn kết nghĩa trăm năm, và
yêu cầu A Na Luật ở lại với nàng đừng đi đâu nữa. Nàng thì khẩn
khoản van lơn, A Na Luật thì hai mắt nhắm riết, cố giữ nhất tâm bất
động. Cuối cùng tưởng chừng cá đã ăn câu, nàng dở trò dâm loạn,
đưa tay mân mê sờ mó, bị A Na Luật cự tuyệt dữ dội. Thấy nàng quá xấu
hổ, A Na Luật bèn dịu giọng tìm lời khuyên bảo, đưa nàng về đường
ngay nẻo thẳng. Sau đó vì cảm mến đức đoan chánh dịu dàng của A Na Luật,
nàng xin quy y làm đệ tử.
Trong tăng chúng cũng như ngoài nhân gian, A Na Luật nổi tiếng là bậc
tu hành rất mực thanh tịnh, không bao giờ bị nữ sắc cám dỗ, vì vậy
được mọi người kính ngưỡng. Duy có một tật nhỏ, A Na Luật dù đã cố
gắng nhiều nhưng chưa hề thành công, đó là tật ưa ngủ gục mỗi khi ngồi
nghe Phật thuyết pháp. Vì tật này, A Na Luật đã từng bị Phật quở
trách đôi ba phen.
Một hôm, Phật gọi A Na Luật đến bên mình, bảo rằng:
- Này A Na Luật! Ông xuất gia học đạo là vì sợ phép nước hay sợ
trộm cướp?
- Thưa, không phải như vậy.
- Thế lý do gì ông đi xuất gia?
- Vì chán sanh tử và mong muốn giải thoát.
- Muốn giải thoát mà ngủ gục trong khi nghe pháp thì biết đến bao
giờ mới thành tựu?
A Na Luật liền quỳ xuống, phát lời thề độc rằng:
-Bạch Phật! Từ rày sắp sau, đệ tử sẳn sàng chịu mọi cực
hình miễn sao diệt trừ được tật ngủ gục. Xin Phật từ bi lượng thứ
cho lần cuối cùng này.
Từ đó, A Na Luật lập hạnh "không ngủ", từ đầu hôm cho
đến suốt sáng, từ tảng rạng đến chiều đêm, A Na Luật ngồi mở to
đôi mắt, trân tráo nhìn vào khoảng không, không chớp mắt. Ngồi chong như
thế hết ngày nọ sang ngày kia cho đến một hôm hai mắt sưng vù.
Phật thấy thế lấy làm lo ngại, bèn dạy rằng:
- Này A Na Luật! trong việc tu hành, bất cập cố nhiên không bao giờ
đạt đạo, nhưng ngược lại, thái quá cũng chẳng đi đến đâu. Ông
không nên tiếp tục cái hạnh quái gở ấy nữa.
- Bạch Phật! đệ tử đã phát nguyện xin Phật cho đệ tử được
giữ tròn.
- Nhưng con mắt là cơ quan cần yếu, không nên hành hạ nó. Nó mà hỏng
đi thì cả đại sự giải thoát cũng hỏng luôn. Phàm tất cả chúng sanh
ai ai cũng cần ăn mới sống. Không ăn thì chết. Mà thức ăn của con mắt
chính là giấc ngủ. Ông bỏ ngủ tức là ông không cho con mắt ăn. Nó chết
đi, ông làm sao lần bước tiến tới Niết bàn được. Ông nên biết rằng
niết bàn cũng cần thức ăn.
- Niết bàn cũng cần thức ăn nữa à?
- Vâng, thức ăn "Bất phóng dật" tức là không buông lung mới
đến được niết bàn. Và trước khi đến đó, con mắt cần phải ăn, ức
là cần phải ngủ.
Mặc dù Phật từ mẫn khuyên bảo như thế, nhưng A Na Luật vẫn
khăng khăng không chịu nghe, cứ tiếp tục hành hạ đôi mắt. Chẳng bao
lâu hai mắt mù tịt. Chứng kiến cảnh mù lòa của A Na Luật, Phật thương
xót lắm, tìm đủ cách chửa trị.
Một hôm A Na Luật đang ngồi nghĩ cách may áo, nhưng chưa biết tìm
ai giúp đỡ mình. Phật đoán biết ý nghĩ, bèn nói: